
Huỳnh Hồ Hải | Honor
@HaiLaiVung • 3,306 subscribers
Mình là người yêu mến Dượng TnBs. Hải đang dạy học và muốn khởi nghiệp. I am a fan of Uncle TnBs. I am teaching and want to start a business.
Shorts
Videos

Cá linh là loài cá đặc hữu của sông Mekong, thuộc họ cá chép, nhưng bé tí xíu thôi, lớn hết cỡ cũng chỉ bằng ngón tay cái, có con to nhất bằng nửa cườm tay là hiếm lắm rồi. Mỗi năm chỉ xuất hiện đúng một mùa, theo dòng nước lũ từ thượng nguồn Campuchia tràn về miền Tây (thường từ khoảng tháng 7–11 âm lịch). Đầu mùa nước, chúng bé như đầu đũa ăn cơm, gọi là cá linh non – lúc này thịt mềm, xương mềm nhũn, bụng béo ngậy đầy mỡ, ngọt lịm. Đến giữa cuối mùa thì lớn hơn chút, xương cứng hơn, nhưng vẫn là đặc sản không lẫn vào đâu được.
Huỳnh Hồ Hải | Honor18,036 次观看 • 5 个月前

Người miền Tây, nói thẳng thắn mà chẳng bao giờ ác. Nói gì là nói thật, đôi khi thẳng đến mức làm người nghe giật mình, nhưng lại chẳng có chút toan tính hay giữ ý nào trong lòng. Cái thẳng ấy không phải để đâm chọc, mà giống như dòng sông – chảy mạnh thì chảy mạnh, đục thì đục, nhưng lúc nào cũng thật thà với chính nó. Họ hào sảng, rộng rãi đến mức đôi khi người ngoài nhìn vào thấy… hơi "lãng phí". Nhưng với người miền Tây, mời ai một bữa cơm thì không phải để khoe, mà là để chia sẻ niềm vui. Nhà có gì ngon, có con cá lóc nướng trui, tô bún nước lèo, đĩa khóm ngọt lịm hay trái sầu riêng vừa rụng – là phải rủ người ta tới ăn chung. Không mời thì thấy thiếu thiếu, như thể giữ lại cho mình là có lỗi với trời đất, với tình người. Cái tình người miền Tây nó mộc mạc, chân chất mà bền bỉ lạ. Giúp người ta không cần ghi ơn, không cần báo đáp. Hôm nay mình qua cầu khỉ té, người ta kéo lên, đưa khăn lau, đưa nước cho uống, rồi cười khà khà bảo: "Miền Tây té sông té ruộng quen rồi mà!". Ngày mai mình có dịp giúp lại ai đó, cũng chỉ cười, cũng chỉ nói: "Có gì đâu mà!" – rồi thôi. Không ai tính toán, không ai giữ sổ nợ tình nghĩa. Người miền Tây cũng dễ giận, nhưng giận thì giận thật, nói lớn tiếng, quát tháo um sùm, xong rồi… nguôi cũng nhanh. Chút nữa thôi là lại ngồi nhậu, lại hát vọng cổ, lại kể chuyện cười, lại coi nhau như chưa có gì xảy ra. Cái tính "giận cá chém thớt" nhưng rồi "hết giận thì thôi" ấy, đôi khi làm người ngoài khó hiểu, nhưng với người trong thì lại thấy thân thương vô cùng. Mình thích nhất là cái cách người miền Tây sống hòa mình với thiên nhiên, với con nước. Nước lên thì mừng, nước xuống thì lo, nhưng chẳng bao giờ oán trách. Họ chấp nhận, thích nghi, và vẫn tìm cách sống tốt trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Con người ở đây, cũng như dòng sông vậy – lúc cạn thì lặng lẽ, lúc đầy thì dạt dào, nhưng chưa bao giờ ngừng chảy, ngừng sống.Miền Tây ơi, cái tình, cái nghĩa, cái hồn hậu của mình…nó không phải thứ gì to tát, hoa mỹ, mà giống như con cá lóc đồng, như trái khóm ngọt, như tô bún nước lèo thơm lừng – đơn sơ, dân dã, nhưng ăn rồi là nhớ mãi, thương mãi. Mình là con dân miền Tây, dù đi đâu, làm gì, trong tim vẫn luôn mang theo cái chất ấy: thật thà, hào sảng, dễ thương, dễ giận, dễ quên, và trên hết – là dễ thương người Miền Tây sông nước, cảm ơn vì đã cho mình được làm con của vùng đất này.
Huỳnh Hồ Hải | Honor14,620 次观看 • 5 个月前
没有更多内容可加载