Trang Lê | Jerry's banner
Trang Lê | Jerry's profile picture

Trang Lê | Jerry

@masapnho06023,400 subscribers

"Muốn có Ngoại Tệ thì phải có 3 Ngoại : Ngoại ngữ, ngoại hình, ngoại giao." - "Làm-Học-Đọc-Đi-Cho"

Shorts

Cô Thắm về làng... Sáng ngày rằm, cái xóm nhỏ chộn rộn, nô nức như trẩy hội. Bà con cô bác qua lại đông đen trước nhà tui, người chạy xe máy, người đi xe đạp, nhiều người đi bộ tới nhà cô Thắm nhận gạo. Nghe đâu :"cô Thắm lấy chồng tận Nhe Cheng. Lèm ăn khé giẻ. Mỗi năm Thắm dìa lèng phét gẹo, mì tôm, dầu ăn, đường, bột ngọt cho bè con một lần. Ai cũng hớn hở đớn nhận, tư cừ rẹng rỡ." Chị M chạy xe ngang nhà, tui quắt lại:" Chị ăn đậu bắp hem? Ăn phụ em ít, về luộc chấm chao ngon lắm!" Chị M xua tay:" Thâu! Nhè chị đi hớt rầu. Ai đâu ăn. Đỡ bữa khéc nhen." Chạy được một đoạn chị M quay xe lại:" Em ăn đọt leng hông? Nhè chị nhiều lém!" Tui chỉ tay góc vườn, đám rau lang xanh mướt, đọt bung tua tủa sau mưa :" Haha. Nhà em rau lang ê hề chị M ơi!" Chị M cười :"Tưởng nhè hông có thì lơn chị cắt dìa ăn. Mè có rầu thì thâu. Hì. Chị dìa đẽ nghen." Mới sáng ra không khí đã rộn ràng, ai cũng tươi vui, thiệt là một mùa Vu Lan ý nghĩa. Tui cũng bất giác cười, ừ thì hạnh phúc ở đâu xa...

Cô Thắm về làng... Sáng ngày rằm, cái xóm nhỏ chộn rộn, nô nức như trẩy hội. Bà con cô bác qua lại đông đen trước nhà tui, người chạy xe máy, người đi xe đạp, nhiều người đi bộ tới nhà cô Thắm nhận gạo. Nghe đâu :"cô Thắm lấy chồng tận Nhe Cheng. Lèm ăn khé giẻ. Mỗi năm Thắm dìa lèng phét gẹo, mì tôm, dầu ăn, đường, bột ngọt cho bè con một lần. Ai cũng hớn hở đớn nhận, tư cừ rẹng rỡ." Chị M chạy xe ngang nhà, tui quắt lại:" Chị ăn đậu bắp hem? Ăn phụ em ít, về luộc chấm chao ngon lắm!" Chị M xua tay:" Thâu! Nhè chị đi hớt rầu. Ai đâu ăn. Đỡ bữa khéc nhen." Chạy được một đoạn chị M quay xe lại:" Em ăn đọt leng hông? Nhè chị nhiều lém!" Tui chỉ tay góc vườn, đám rau lang xanh mướt, đọt bung tua tủa sau mưa :" Haha. Nhà em rau lang ê hề chị M ơi!" Chị M cười :"Tưởng nhè hông có thì lơn chị cắt dìa ăn. Mè có rầu thì thâu. Hì. Chị dìa đẽ nghen." Mới sáng ra không khí đã rộn ràng, ai cũng tươi vui, thiệt là một mùa Vu Lan ý nghĩa. Tui cũng bất giác cười, ừ thì hạnh phúc ở đâu xa...

11,733 views

Qua tuần đám cưới em trai tui. Lẽ ra tui phải háo hức và vui mừng lắm, nhưng... thật sự là tui không muốn về. Mấy hôm cận kề ngày cưới, tui gọi hỏi để chuẩn bị sắp xếp. Ba má tui vẫn những câu chuyện cũ, ba trách má, má giận hờn ba, chửi rủa những câu khó nghe, mặc dù hai người đã li dị từ lâu, năng lượng tiêu cực lây lan muốn tràn màn hình. Tui ngao ngán. Hết muốn nói. Tui gọi hỏi thằng em:" Đặt bàn cưới xong hết chưa? 5 với má đi mời đến đâu rồi?" Thằng em tui vò đầu, bứt tai:" Chán quá 4 ơi! 5 đặt nhà hàng xong hết rồi. Lên thực đơn, đưa má coi. Má gào khóc um xùm, kêu mày với ba mày tự quyết, không thèm hỏi ý tao, không coi tao ra gì. Trời ơi là trời! Không biết sống sao luôn á. Tự nhiên bà sui qua chơi, má giãy đành đạch, kể chuyện ngày xưa bị ba bạo hành, đánh đập, kể hết thói xấu của ba, rồi chuyện ba bỏ má. 5 không biết phải ăn nói sao luôn." Tui quen rồi nên nói nó:" Bình tĩnh đi. Đợt đám cưới 4 cũng vậy á! Ở ngoại có hai tuần mà stress muốn nổ não. Thôi! Ráng! Xong đám cưới rồi thoát ly cho nhẹ đầu, ba má nói gì thì nghe, cái gì không nghe được thì thôi, đừng cãi. 5 cũng biết má có tiền sử thần kinh rồi..." Mỗi lần gặp là má tui vẫn cứ trách: " Mày ngu lắm con ạ! Mang tiếng lấy thằng con trai một, mà giờ lang bạt khắp nơi, nhà cửa đất đai để cho chị nó ở, không chịu về giành." Tui chỉ cười cho qua:" Thôi má ơi! Cái gì của mình thì sẽ là của mình. Không phải của mình thì có cố giành cũng chẳng được." Ba tui làm ăn thua lỗ, phải bán hết cơ sở kinh doanh, bán đất, ai hỏi tới thì hết đổ thừa tại con trai phá hoại lại đổ qua con gái. Mặc dù chẳng đứa nào có tội. Tui ngồi ngây người, chưa biết tuần tới về sẽ đối diện với một nùi tiêu cực từ gia đình ra sao thì chuông điện thoại rung lên. Bác 7 Mượn gọi zalo :" Treng quư ! Béc có mấy búp măng sau mưa to lém! Con có ăn thì qua lấy, ăn phụ béc." Tui quay cho bác coi bụi tre già:" Con cảm ơn bác 7! Mấy nay nhà con cũng có măng, bữa xào, bữa luộc phơi nắng, bữa muối chua. Ăn măng ê hề luôn bác ơi!" Sẵn tiện tui hỏi luôn :" Qua tuần con về Đăk Lăk đám cưới em trai. Sợ không ai cho gà ăn. Bác 7 giúp dùm con với." Ban đầu bác 7 lưỡng lự, sau một hồi mới nhận:" Đem qua đây, bác nuôi dùm cho mấy ngày. Chứ nẫu biết con dìa lè nẫu trộm é! Uổng công nuôi mấy théng trầu." Tự nhiên đang buồn mà thấy vui ngang, ấm lòng dễ sợ, thôi thì "bén anh em xe, mua léng giềng gần". Dzẫy đi cho lành. " Nếu bạn không đuổi kịp bình minh lúc 5 giờ sáng. Vậy thì hãy thử nhìn hoàng hôn lúc 6 giờ chiều."

Qua tuần đám cưới em trai tui. Lẽ ra tui phải háo hức và vui mừng lắm, nhưng... thật sự là tui không muốn về. Mấy hôm cận kề ngày cưới, tui gọi hỏi để chuẩn bị sắp xếp. Ba má tui vẫn những câu chuyện cũ, ba trách má, má giận hờn ba, chửi rủa những câu khó nghe, mặc dù hai người đã li dị từ lâu, năng lượng tiêu cực lây lan muốn tràn màn hình. Tui ngao ngán. Hết muốn nói. Tui gọi hỏi thằng em:" Đặt bàn cưới xong hết chưa? 5 với má đi mời đến đâu rồi?" Thằng em tui vò đầu, bứt tai:" Chán quá 4 ơi! 5 đặt nhà hàng xong hết rồi. Lên thực đơn, đưa má coi. Má gào khóc um xùm, kêu mày với ba mày tự quyết, không thèm hỏi ý tao, không coi tao ra gì. Trời ơi là trời! Không biết sống sao luôn á. Tự nhiên bà sui qua chơi, má giãy đành đạch, kể chuyện ngày xưa bị ba bạo hành, đánh đập, kể hết thói xấu của ba, rồi chuyện ba bỏ má. 5 không biết phải ăn nói sao luôn." Tui quen rồi nên nói nó:" Bình tĩnh đi. Đợt đám cưới 4 cũng vậy á! Ở ngoại có hai tuần mà stress muốn nổ não. Thôi! Ráng! Xong đám cưới rồi thoát ly cho nhẹ đầu, ba má nói gì thì nghe, cái gì không nghe được thì thôi, đừng cãi. 5 cũng biết má có tiền sử thần kinh rồi..." Mỗi lần gặp là má tui vẫn cứ trách: " Mày ngu lắm con ạ! Mang tiếng lấy thằng con trai một, mà giờ lang bạt khắp nơi, nhà cửa đất đai để cho chị nó ở, không chịu về giành." Tui chỉ cười cho qua:" Thôi má ơi! Cái gì của mình thì sẽ là của mình. Không phải của mình thì có cố giành cũng chẳng được." Ba tui làm ăn thua lỗ, phải bán hết cơ sở kinh doanh, bán đất, ai hỏi tới thì hết đổ thừa tại con trai phá hoại lại đổ qua con gái. Mặc dù chẳng đứa nào có tội. Tui ngồi ngây người, chưa biết tuần tới về sẽ đối diện với một nùi tiêu cực từ gia đình ra sao thì chuông điện thoại rung lên. Bác 7 Mượn gọi zalo :" Treng quư ! Béc có mấy búp măng sau mưa to lém! Con có ăn thì qua lấy, ăn phụ béc." Tui quay cho bác coi bụi tre già:" Con cảm ơn bác 7! Mấy nay nhà con cũng có măng, bữa xào, bữa luộc phơi nắng, bữa muối chua. Ăn măng ê hề luôn bác ơi!" Sẵn tiện tui hỏi luôn :" Qua tuần con về Đăk Lăk đám cưới em trai. Sợ không ai cho gà ăn. Bác 7 giúp dùm con với." Ban đầu bác 7 lưỡng lự, sau một hồi mới nhận:" Đem qua đây, bác nuôi dùm cho mấy ngày. Chứ nẫu biết con dìa lè nẫu trộm é! Uổng công nuôi mấy théng trầu." Tự nhiên đang buồn mà thấy vui ngang, ấm lòng dễ sợ, thôi thì "bén anh em xe, mua léng giềng gần". Dzẫy đi cho lành. " Nếu bạn không đuổi kịp bình minh lúc 5 giờ sáng. Vậy thì hãy thử nhìn hoàng hôn lúc 6 giờ chiều."

11,833 views

Videos

Video giới thiệu bản thân và mục đích đi tour Trung Quốc vào tháng 5.
0:55

Sensitive content

This media may contain sensitive content.

No more content to load