Trần Dũng's banner
Trần Dũng's profile picture

Trần Dũng

@trandung_vt3,784 subscribers

Xin chào! Mình là Dũng. Mình thích thiên nhiên, núi rừng và những người nông dân làm việc, sản xuất trong đó có Mình

Shorts

⚡Sắp tới Em có bán dừa. À Không nhầm..... Cà Phê Dừa. ⚡Anh nào thấy dừa à lại nhầm là Cà Phê Dừa Em bán mua dùng thử nha. 💜💜💜 AI hân hạnh tài trợ clip này. 👍

⚡Sắp tới Em có bán dừa. À Không nhầm..... Cà Phê Dừa. ⚡Anh nào thấy dừa à lại nhầm là Cà Phê Dừa Em bán mua dùng thử nha. 💜💜💜 AI hân hạnh tài trợ clip này. 👍

130,361 просмотров

Videos

trandung_vt's profile picture

Nếu chưa từng khóc, hãy khóc! Sáng hôm ấy, trời mưa phùn. Cơn mưa dai dẳng từ đêm qua vẫn chưa dứt. Mẹ khoác chiếc áo mưa cũ đã rách một bên tay, đón xe khách để tôi đi thành phố học. Mẹ là thế, lúc nào cũng xem tôi là đứa trẻ nhỏ ngày nào, dù tôi đã lớn. Con đường đất đỏ mùa mưa sình lầy trơn trượt. Mẹ cứ chốc chốc lại hướng ánh mắt về con đường hun hút phía xa, mong ngóng chiếc xe. Rồi quay vào giục: Nhanh đi con, trễ rồi đó! Cuối cùng, chiếc xe khách cũng lù lù hiện ra từ xa. Mẹ lại dặn: Ráng học nghe con, giữ gìn sức khỏe. Cha mẹ ở xa không có điều kiện…Những lời ấy, tôi nghe đến nổi thuộc từng từ mà lần nào tiễn con đi mẹ cũng nói vậy. Tôi bước lên xe với hai bịch đồ nặng trĩu và một ba lô đeo sau lưng. Trong đó nào là cá khô, vài nải chuối, nửa con gà làm sẵn, mấy củ khoai lang, mấy cái bánh ít gai mẹ gói hôm đám giỗ ông ngoại. Mẹ đứng đó, vẫy tay chào tôi, cứ vẫy mãi khi chiếc xe lăn bánh rời đi. Tôi chọn một chỗ ngồi trong xe, nhưng lòng thì vẫn đang hình dung về khung cảnh mẹ lặng lẽ đi vào căn nhà tranh đơn sơ, với đôi mắt đỏ hoe lặng lẽ. Mẹ là vậy. Lúc nào cũng nói: Mẹ no rồi, mẹ khỏe lắm, mẹ vui mà… Sáng hôm ấy, tôi ngồi ăn món bún cá rô quen thuộc, món mẹ hay làm. Công việc hôm đó gần nhà nên tôi ghé về thăm mẹ từ tối hôm trước. Ăn xong, mẹ đang ngồi giặt quần áo. Tôi dắt xe máy ra cổng. Mẹ gọi vọng: Chiều có về không con? Tôi đáp nhanh: Không mẹ, con về thành phố luôn. Tôi vừa làm xong thủ tục vào công trình thì điện thoại reo. Đầu dây bên kia là giọng chị tôi, gấp gáp: Về đi, mẹ có chuyện rồi, đang đưa xuống bệnh viện Bà Rịa… Tôi như người mất hồn, lao ra cổng đón xe đò vì lấy xe máy sẽ mất thời gian. Từ công trình đến bệnh viện là bốn mươi lăm cây số. Tôi bắt xe đi liền, điện thoại vẫn reo liên tục, vẫn là giọng chị tôi: Nhanh lên mẹ đau lắm. Nhanh lên mẹ.. Cuộc gọi thưa dần… Sáng hôm ấy, trời không mưa. Tôi quỳ bên mẹ nắm đôi bàn tay ngày ấy, mẹ nằm đó, lặng lẽ…mắt tôi đỏ hoe. *** P/s: Bên cửa sổ lớp Việt Văn. Ethan.

Trần Dũng | Ethan

89,179 просмотров • 11 месяцев назад

trandung_vt's profile picture

Có những khoảnh khắc không cần nói.

Trần Dũng | Ethan

41,978 просмотров • 1 год назад

Больше нет контента для загрузки