Sensitive content

This media may contain sensitive content.

Загрузка видео...

Не удалось загрузить видео

На главную

Thích nhất đè bot ra bú dú, cạp cổ hun hít , mơn trớn da thịt ẻm

32,675 просмотров • 3 лет назад •via X (Twitter)

Комментарии: 0

Нет доступных комментариев

Здесь появятся комментарии из оригинального поста

Похожие видео

Thực hư câu chuyện x10 x20 trên Football.Fun ⚽️ Anh em chơi con này thì đều biết x2-x5 đều hoàn toàn khả thi Và chỉ x10 - x20 nếu anh em chọn đúng nền văn minh, ở đây là cổ phần (share) của cầu thủ Cứ 0h sáng thì mới có CT nên gần như không dùng bot được mà phải snip share token của cầu thủ (như video) Đó là chưa kể chọn mấy con FOMO nhưng bỏ qua các "viên ngọc ẩn" Ví dụ hôm launch thứ 3 (19/8 vừa rồi), khứa Kane, Diaz, Olise cùng đội bá vương Bundesliga, Bayern Munich thì hầu như anh em đều fomo vào Kane, Diaz và bỏ qua Olise (theo quan sát từ nhóm chat) Thực hư, thì hiện tại Olise x21 lần còn Kane x11 và Diaz chỉ x có 6 lần Snip được là 1 phần, của Internet và slippage, nhưng kĩ năng đánh hơi & chọn ra cầu thủ cũng quan trọng không kém Mấy bố mà x10 x30 tài khoản là do họ chơi share của các cầu thủ top như Yamal, Mbappé từ đầu giá 0.0125 GOLD (USDC) đến giờ Đây cũng là một số cầu thủ đáng để anh em DCA đầu tư dài hạn, vì xét cho cùng, football. fun vẫn là một nền tảng còn khá mới Nhưng mình cho rằng, Football.Fun (FDF) vẫn còn nhiều dư địa tăng trưởng mạnh nhất hiện nay. Tại sao? Đây là một nền tảng thể thao giả tưởng (fantasy sports) trên Web3, kết hợp đam mê bóng đá với công nghệ blockchain. Không đơn thuần chỉ là game Web3 FDF ứng dụng DeFi, sử dụng blockchain để tạo ra một nền kinh tế minh bạch với cổ phần cầu thủ được token hóa, giá trị dựa trên màn trình diễn thực tế của các cầu thủ ở 5 giải bóng đá hàng đầu Châu Âu. Thị trường FDF không bị ảnh hưởng bởi biến động crypto mà tập trung vào bóng đá, nó có khả năng thu hút cả người hâm mộ bóng đá, nhà đầu tư Web2 lẫn Web3. Mô hình hoạt động dễ hiểu, dễ tiếp cận. Với người chơi Web2, FDF giống trò chơi thể thao giả tưởng quen thuộc, chỉ cần giải thích cách nạp tiền và hệ thống phần thưởng. Với người dùng Web3, FDF phù hợp với các xu hướng như RWA (cầu thủ được token hóa), meme coin (cổ phần cầu thủ có tính cộng đồng cao), và cơ chế mua lại (buyback) để duy trì phần thưởng bền vững. FDF thoát ra khỏi những rào cản hiện tại của Web3, mang lại niềm vui bóng đá, giúp người chơi thư giãn khỏi áp lực của GameFi. Và điều quan trọng nhất, game này tạo ra DOANH THU thật sự (cắn phí 5% mỗi lần bán share) =))))

QUILIX 🇻🇳🐉

31,985 просмотров • 11 месяцев назад

🚨 XÓT XA VỤ BẠO LỰC GIA ĐÌNH Ở BẮC NINH: Thai phụ 31 tuần và mẹ bỉm sữa bị chính người thân hành hung dã man! 😢💔 Ngày 19/1/2026 tại tổ dân phố Thị Cầu 4, phường Vũ Ninh, TP Bắc Ninh, một vụ việc gây phẫn nộ dư luận xảy ra: Hai mẹ con (mẹ và con trai) lao vào đánh đập hai chị em ruột thịt – một người đang mang thai 31 tuần, người còn lại mới sinh con được 2 tháng và đang bế con trên tay. Theo lời chồng nạn nhân chia sẻ: Sau lời qua tiếng lại khi đến thắp hương, hai mẹ con cô ruột nhảy vào đánh vợ anh (đang bế con nhỏ). Chị vợ (mang bầu 31 tuần) chạy vào can ngăn thì bị kéo lê, đập bụng xuống đất, đánh dã man. Vợ anh cố cứu chị, thậm chí cầm điếu tự vệ nhưng bị con trai cô ấy kéo vào nhà, đập đầu vào tủ kính mạnh đến mức chấn thương não. Hậu quả đau lòng: - Thai phụ 31 tuần nằm viện vì thai nhi thở gấp, chấn thương đầu. - Mẹ bỉm sữa bị chấn thương não, đang theo dõi tại bệnh viện. - Đứa trẻ 2 tháng khóc thét trong vòng tay mẹ giữa cảnh hỗn loạn. Công an phường Vũ Ninh đã tiếp nhận đơn trình báo từ bà H.T.T (mẹ các nạn nhân), đang xác minh, điều tra vụ việc có dấu hiệu xâm phạm sức khỏe người khác. Lãnh đạo Công an tỉnh Bắc Ninh chỉ đạo khẩn trương xử lý theo pháp luật. "Giọt máu đào hơn ao nước lã" – nhưng sao ruột thịt lại có thể ra tay tàn nhẫn đến thế? Phụ nữ mang thai, mẹ bỉm sữa đang yếu thế nhất lại trở thành nạn nhân của bạo lực gia đình. Đây là hồi chuông cảnh tỉnh về đạo đức, tình thân và trách nhiệm bảo vệ phụ nữ, trẻ em! Chúng ta không thể im lặng! Hãy chia sẻ để vụ việc được làm rõ, công bằng được thực thi, và không còn cảnh "nồi da xáo thịt" nữa. 💔 #BaoLucGiaDinh #BacNinh #CongLyChoNanNhan #ThaiPhuBiDanh #StopBaoLuc #PhuNuVaTreEm

MiNiMusic

99,436 просмотров • 6 месяцев назад

Không phải chúng ta, mà chính những nhà đầu tư huyền thoại đã nhìn thấu con người Donald Trump từ hàng chục năm về trước. Trong clip phỏng vấn nổi tiếng chính là những quan điểm và góc nhìn sâu sắc từ vị tỷ phú Charlie Munger khi nhận xét về Donald Trump năm 2011. Charlie Munger được biết đến là nhà đầu tư huyền thoại phố Wall, cũng như là cánh tay phải đắc lực, cặp bài trùng với Warren Buffett để xây dựng đế chế nghìn tỷ Berkshire Hathaway. Chính những phẩm chất hiếm có và thời gian dài tôi luyện đã giúp ông sở hữu một giác quan nhìn người sắc bén. Bởi đầu tư thành công chính là phải đặt tiền vào đúng người, đúng chỗ. Ở một buổi phỏng vấn với đài CNN Business vào năm 2011, khi được hỏi về việc Donald Trump ngồi vào ghế Tổng thống Mỹ, ông đã có phản ứng bất ngờ. Charlie Munger hơi cau mày, hít một hơi sâu dường như đã sẵn sàng nói ra sự thật: “Trump là một doanh nhân thành công, là một người khá quyết đoán, NHƯNG…” Và câu chuyện thật sự bắt đầu từ chữ “NHƯNG” ấy. Vị lãnh đạo của một trong những tập đoàn đầu tư hàng đầu thế giới không xem Trump là nhà lãnh đạo hay người ra quyết định lý tưởng. “Trump sẽ luôn là sự lựa chọn cuối cùng mà tôi cân nhắc. Gần như là người cuối cùng tôi muốn trở thành Tổng thống Mỹ nếu không còn ai khác.” Khi được hỏi tại sao, Charlie Munger đã tiết lộ những lý do vô cùng sốc: Trump sở hữu những phẩm chất không phù hợp với vai trò lãnh đạo, mà ông miêu tả là: thích sự hào nhoáng phù phiếm, thích thổi phồng và khoe khoang quá mức và Charlie có thể liệt kê cả ngày. Nếu theo dõi Trump từ lâu, chúng ta sẽ thấy những miêu tả này gần như 100% chính xác. Từ khi nhậm chức, Trump được xem là Tổng thống Mỹ có nhiều drama nhất mọi thời đại: - Dính dáng đến đại án Jeffrey Epstein - Không ngại nói dối hoặc đưa ra phát ngôn gây biến động thị trường chứng khoán (điển hình là nhiều lần trong nhiệm kỳ) - Sống hai mặt với nhiều tính cách, cảm xúc thất thường khiến thị trường và nhà đầu tư mệt mỏi - Thích đổ lỗi và tìm người để đổ thừa khi gặp vấn đề - Úp bô crypto mạnh mẽ (gia tộc Trump kiếm hàng tỷ đô lợi nhuận từ crypto năm 2025). Còn theo anh em nghĩ sao về vị Tổng thống tai tiếng nhất nước Mỹ này bình luận bên dưới cho Rich biết nhé.

Richard Dang | X Premium+

48,826 просмотров • 4 месяцев назад

💦 Ký Túc Xá Nam Sinh 💦 🔸 Chương 04: Kho ảnh bí mật --------- 👉 Nếu bạn mới đọc truyện này, có thể đọc & nghe Chương 01 tại đây nhé: --------- Phát hiện ra bí mật của người khác thật sự là điều làm tôi thích thú hơn cả, nhất là những bí mật dâm dục mà tụi bạn cùng phòng luôn cố gắng che giấu. Lúc tôi mới vào đại học, do gia đình không mấy khá giả, ba mẹ tôi chỉ có thể mua cho tôi chiếc điện thoại cảm ứng Samsung đời thấp nhất. Màn hình thì nhỏ, camera thì mờ, pin lại nhanh chai. Dùng chưa được một năm thì nó đã về chầu ông bà mất rồi. Lúc đó, tôi cũng chẳng có chiếc điện thoại nào khác để thay thế, cả một cái điện thoại trắng đen phím bấm cũng không. Nhưng ở xa nhà, việc giữ liên lạc là vô cùng cần thiết. Mấy thằng bạn cùng phòng tôi hầu hết cũng không khá giả gì hơn, nên cũng không giúp được gì. Nhưng mà trong cái rủi có cái may, trong phòng tôi có một thằng bạn rất siêng năng đi làm, dù mới chỉ học năm nhất. Khi mà tụi tôi cứ loay hoay với vòng quay xin tiền ba mẹ, đầu tháng ăn sang, cuối tháng ăn mì gói, thì thằng bạn tôi đã đi làm dư dả và mua được một cái điện thoại đời mới nhất của lúc đó. Thấy tôi khó khăn, nó liền đưa điện thoại cũ của nó cho tôi dùng, trong lúc gia đình tôi xoay sở kiếm mua cho tôi một cái điện thoại khác. Và từ chiếc điện thoại này, tôi đã phát hiện ra những bí mật động trời của nó. Thằng bạn tôi tên Tuấn, vẻ ngoài cao ráo sáng sủa, bình thường cũng không nói năng gì nhiều. Ngoài giờ đi học, nó thường chỉ đi làm rồi về phòng, nhưng không biết vì cố ý hay vô tình, lịch học của nó phần lớn là lệch với cả phòng. Tụi tôi cũng không thắc mắc gì nhiều, vì học khác ngành nhau, trái buổi thì cũng là chuyện bình thường. Nhưng sau này tôi phát hiện ra, có vẻ điều này là do nó cố ý. Điện thoại cũ của nó cũng là Samsung, đã đăng xuất tài khoản ra và xóa hết dữ liệu. Bộ nhớ trống rỗng như mới, cả một file rác cũng được dọn sạch. Tính tôi lại rất tò mò, đặc biệt là đối với mấy thứ chứa dữ liệu cá nhân như thế. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, trong đầu tôi bật ra một dòng chữ "Khôi phục ảnh đã xóa". Ban đầu tôi cảm thấy điều này ngớ ngẩn vô cùng, ai cũng biết ảnh bị xóa lần đầu sẽ còn trong thùng rác, nhưng bị xóa lần hai sẽ mất vĩnh viễn. Thế nhưng, tôi vẫn cứ tìm kiếm dòng chữ đó trên Google. Rồi chuyện gì đến cũng đến, tôi bấm vào link đầu tiên tìm được. Đó là một app trên CH Play tên là "Khôi phục dữ liệu". Tôi không nghĩ ngợi liền tải về. Trong lòng cứ rạo rực như sắp mở được cánh cửa của căn phòng bí mật nào đó. Mở app lên, tôi thấy rất nhiều lựa chọn. Có cả khôi phục ảnh, clip, tập tin, âm thanh. Tôi chọn ngay vào ảnh. Máy bắt đầu chạy và quét tập tin. Hàng trăm, hàng ngàn rồi hàng chục ngàn tập tin được quét, trả lại cho tôi hơn 14k ảnh. Tôi bắt đầu xem qua một lượt. Phần lớn đều là hình thumbnail (ảnh đại diện) của các bài hát, icon, sticker trong app nhắn tin, app chụp ảnh. Tôi bắt đầu thấy nản lòng, liền vuốt mạnh ngón tay trên màn hình, làm cho kho ảnh trả về chạy tít xuống dưới. Thế nhưng, ảnh tiếp theo tôi nhìn thấy khiến cho mắt tôi như muốn nổ tung: Trong ảnh là thằng Tuấn, góc chụp từ bên dưới lên, khoe trọn con cặc to tướng, cặp trứng dái săn lại và chùm lông đen xì trên mu. Hơn tất cả chính là vẻ mặt gợi tình của thằng Tuấn lúc chụp ảnh này. Con cặc tôi lập tức cương cứng trong quần, tim tôi đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhân lúc không ai để ý, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh, không quên bỏ túi dây tai nghe để "khai quật" thêm bí mật trong cái điện thoại này. Tôi lại tiếp tục lướt xuống, hình sex của thằng Tuấn chụp rất nhiều, có cả hình cặc không và hình cặc kèm theo mặt nó. Tôi sướng phát điên lên, một tay vuốt điện thoại, một tay vuốt cặc mình. Tôi mở từng tấm ảnh, zoom cận vào con cặc và trứng dái nó, cố gắng kiềm chế để không liếm màn hình điện thoại. Xem xong ảnh, tôi lại khôi phục thêm video. Vừa nhìn thấy cái hình thu nhỏ của video là tôi đã suýt bắn tinh vì nứng. Trong đó có một con cặc, dĩ nhiên là của thằng Tuấn. Tôi đeo tai nghe rồi bấm vào xem. Khung cảnh trong video vô cùng quen mắt, nhưng phòng trống trơn, chỉ có mình ên thằng Tuấn... "Đụ má, là phòng mình chứ đâu nữa!" - Tôi giật mình nhận ra khi thằng Tuấn quay trúng cái hộp khăn giấy tôi để trên đầu giường. Tôi tiếp tục xem video, thấy thằng Tuấn quay vào con cặc cứng ngắt của nó. Sau đó lại thấy nó di chuyển ra cửa phòng. "Cạch" một tiếng, thằng Tuấn chốt chặt cửa phòng, sau đó nó nằm ngửa ra giữa phòng, trên nền gạch, tay sục cặc liên tục và mạnh bạo, còn miệng thì rên "Đụ má, sướng quá tụi bây ơi! Tụi bây đi đâu hết rồi về đây mà coi tao sục cặc nè!" Tôi giật mình nghĩ lại, thì ra thằng Tuấn là cố tình chọn giờ học trái buổi với tụi tôi khi nó có thể. Khi mà cả phòng đi hết, nó ở phòng một mình, trần truồng đi khắp phòng, sau đó nằm lăn ra giữa phòng mà sục cặc. Sau một hồi lăn lộn giữa sàn, nó đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Nó soi camera vào đống quần áo mắc trên giá treo, sau đó lấy ra một bộ quần áo đá banh và ba chiếc quần lót. Tôi nhìn bộ quần áo đá banh vô cùng quen mắt, lại soi hai chiếc quần lót. Một boxer brief màu trắng, một boxer brief màu đen và một cái jockstrap (quần lót dây). Tôi thốt lên khe khẽ: "Đụ má, đồ của mình!" Khi tôi kịp hoàn hồn thì video đã tua đến đoạn tiếp theo. Thằng Tuấn không nằm bên dưới nữa, nó trèo lên giường, mà lại còn là giường tôi! Nó lấy cái gối tôi kê đầu mỗi ngày, lật mặt sau gối lên, rồi lại đặt bộ quần áo đá banh của tôi lên. Sau đó nó nằm sấp, đặt con cặc của nó lên gối rồi đẩy hông. Cặc nó ma sát giữa bụng dưới và quần áo của tôi, nó thì dùng camera trước của điện thoại mà quay lại cảnh này. Còn một tay khác, nó nắm chặt ba chiếc quần lót của tôi, đưa lên mũi mà hít. Mắt nó đê mê không khác gì tôi lúc hít quần lót thằng Lễ. Nhưng nếu tôi im lặng tận hưởng, thì miệng nó nói không ngừng: "Đụ má anh nứng quá Hưng ơi! Quần xì em thơm quá, mai mốt em bắn tinh vào đây cho anh hửi được không? Anh muốn đút con cặc này cho em ngậm, muốn địt vào lỗ đít em! Ngày nào em đi tắm anh cũng nứng mà tụi nó ở phòng đông quá anh không nhìn lén được. Em biết là anh nứng lắm không? Anh đụ em nè, anh đụ em nè, a, a, a..." Tôi tự nghĩ: "Vãi lồn!". Nếu mà nó nói nó thích tôi thì chắc tôi cũng bú con cặc nó lâu rồi. Nó được trai, tướng tá cao ráo, nhưng nó kín tiếng quá thành ra trước giờ tôi cứ nghĩ nó thẳng. Ai mà dè nó cong như cây thước dẻo, đã vậy còn thầm thích tôi mà không dám nói. Phát hiện ra bí mật này, tôi có chút vui lại có chút sợ. Sợ nó cũng là một thằng biến thái, lỡ đâu nó làm gì tôi thì biết làm thế nào. Sức tôi không thể chống chọi lại sức nó. Nhưng mà cái clip kia khiến tôi nứng quá. Mỗi nhịp "a, a" là thằng Tuấn đẩy hông thật mạnh về phía trước, căng hết cả da cặc. Miệng nó cứ "anh đụ em nè" văng vẳng hai bên tai tôi, làm cho tôi có chút liên tưởng muốn để nó đè thật. Sau một hồi, có vẻ như đã hơi mỏi tay, nó nằm ngửa lại, vẫn kê gối tôi bên dưới đít. Con cặc nó nhổng lên cao, to tướng trong camera điện thoại. Mồ hôi nó chảy ra, thấm vào vỏ gối, vào quần áo, vào chiếu nằm của tôi. Tôi dừng một chút để tìm bộ quần áo đó, đưa mũi vào ngửi lập tức phát hiện mùi mồ hôi nồng nặc gây nứng cực mạnh nhưng không phải mùi của mình. Thằng Tuấn vẫn còn ráng trụ lại không bắn ra, dù tôi biết nó sắp chịu không nổi rồi. Nhưng tôi không ngờ được, nó lấy chiếc quần lót đen của tôi mặc vào. Quần của tôi nhỏ hơn của nó một size, cho nên ôm sát vào da thịt nó. Nó cố nhét con cặc cương cứng của mình vào quần lót của tôi, nhưng thế nào cũng không hết được vì cặc nó to lại còn cương hết mức. Thế là nó hơi kéo quần lót của tôi chệch xuống đùi một chút, đồng thời cũng quay con cặc hướng xuống, đầu cặc nó vừa vặn chạm vào đáy quần lót của tôi, phần gốc cặc thì lộ ra khoảng 3cm. Nó nắm lấy con cặc trong quần lót rồi sục, miệng nó hít hà liên tục, lại còn khẩu dâm: "Anh bắn vào trong em nè Hưng ơi, anh bắn vào cho em mặc vào có bầu luôn!" Nó siết con cặc rồi tuốt xuôi xuống, rên rỉ: "Anh ra, anh ra, anh chịu không nổi nữa. Anh bắn Hưng ơi, anh bắn Hưng ơi, uống tinh của anh đi, nuốt sạch cho anh đi... A... A... A... Aaaaa!" Cặc nó giật giật trong quần lót của tôi, tinh trùng nhiều đến mức thấm xuyên qua quần lót, còn rơi vãi ngược lên đùi nó thông qua kẻ hở mà con cặc cương cứng tạo nên. Đến đây thì video tắt, tôi cũng không chịu thêm được nữa. Tôi lục tìm chiếc quần lót của mình có dính tinh trùng thằng Tuấn đưa lên mũi hít thật sâu, sau đó sục vài cái liền bắn xối xả. Khi bĩnh tĩnh lại, tôi mới hiểu ra thêm một điều. Thằng Tuấn bình thường không thích ai động vào đồ dùng cá nhân của nó, nhưng nó lại cho tôi mượn điện thoại dùng. Nhiều khi, clip kiểu này cũng là do nó muốn cho tôi xem cũng nên! --------- 📌 Mn có thể đọc thêm truyện tại link trên bio nhé!

Sylr.

14,230 просмотров • 2 лет назад

Mẹ con loạn luân Trung quốc chudai 💦💦 _______________ Sau những khó khăn ban đầu 'địt mẹ ruột' và đã thành công. Thì bây giờ mẹ con tôi đã trở nên "cởi mở" hơn trong câu chuyện "loạn luân" này rồi mọi người ạ! Tôi địt mẹ ngay trước cửa phòng dì ruột ... Nối tiếp các phần trước... Mẹ tôi còn có một người em gái ruột, người mà tôi phải gọi bằng dì. Vì chồng đi công tác dài ngày, mà dì tôi vẫn còn đang chăm con nhỏ. Thế nên mẹ tôi có ngỏ ý, sẽ sang chăm sóc cho cả hai mẹ con, đến khi nào chồng dì về. Do cùng chung toà nhà, nên chuyện này không mấy vất vả lắm. Đứa nhỏ mới được 5 tháng tuổi, mẹ sang giúp, có lúc dì mệt thì mẹ sẽ bế cháu, pha sữa, đổi tã... thay dì. Nếu không đi học thì tôi cũng sang chơi nữa. Thật ra, tôi chỉ mê mẩn vóc dáng của dì thôi - nó quá đẹp. Nên cũng muốn nhìn lén dì ấy đang cho con bú, cặp vú hồng hào, căng mọng đó cho thỏa con mắt. Các bạn còn nhớ mấy tập trước mà tôi đã đăng chứ? Tôi đưa mẹ đi địt public ở công trường xd đấy? Có thể do bị kích thích bởi cảm giác 'loạn luân lén lút' - nước lồn mẹ ra rất nhiều. Cũng từ hôm đấy mẹ rất nghe lời tôi mn ạ ! Nên nay tôi cũng muốn làm điều tương tự... Kế hoạch là mẹ con tôi sẽ địt nhau 'vụng trộm' sau lưng dì ruột tôi. Trước khi sang, tôi bảo mẹ không mặc đồ lót, chỉ mặc một chiếc váy 'trong suốt' bên trong, cùng với khoác một cái áo dạ dài bên ngoài là đủ rồi. Bà cũng không phản ứng mà nghe lời ngay... Chúng tôi đến, thấy dì đang bận thay tã cho con nên chắc cũng không để ý lắm đến cách ăn mặc 'kỳ cục' này của mẹ tôi (vì nếu ai đó nhìn kỹ hơn chắc chắn đã tò mò mà hỏi rồi). Sau khi dọn dẹp và làm một chút việc nhà phụ dì. Tới gần trưa, mẹ con tôi có nấu cơm và gọi dì ra ăn. Khi ăn xong dì tôi lại vô phòng cho em bé bú và dỗ bé ngủ. Tôi nắm quá rõ lịch trình của hai mẹ con vì sau đó hai mẹ con dì sẽ ngủ cho tới tận chiều. Lúc này, tôi đang nghĩ xem đây có phải là thời cơ thích hợp nhất để hai mẹ con tôi 'hành động' hay không? Thật ra, mẹ tôi hẳn đã biết trong lòng, vì bà thích kiểu lén lút như thế này. Nếu không thì bà đã không đồng ý mặc bộ đồ sexy này. Tôi nhẹ nhàng hé cửa phòng, thấy dì vẫn đang cho con bú bên trong, nên tôi lại đóng nhẹ cửa lại. Khi ra ngoài, tôi nói dối mẹ là dì cháu đều đã ngủ cả rồi. Biết tin tưởng...mẹ từ từ cởi chiếc áo dại dài mặc ngoài ra và để lộ bộ nội y sexy gợi cảm bên trong - ôi nó thật quyến rũ !Mắt thì chăm chú nhìn vào cặp ngực to tròn, mọng nước kia, nước bọt tôi thì đang chảy ừng ực. Không nói nhiều mà tôi vồ lấy, dùng tay chạm vào cơ thể quyến rũ của mẹ, rồi lại đi xuống vùng ngã ba bên dưới. Ôi! Nước lồn mẹ tôi đã ra nhiều lắm rồi...Biết mẹ đang rất khoái, tôi dẫn bà đến cửa phòng dì tôi, cảm giác lén lút lần nữa khiến mẹ không kiềm chế được. Bây giờ, tôi nói gì thì mẹ cũng phải nghe. Nên tôi ý định làm liều....Từ từ hai mẹ con đến cửa phòng dì, rồi bảo mẹ mình căng mông ra, để cho tôi xem cái lồn dâm đãng đầy nước đó. Còn tôi thì đứng không vững nữa, không nhịn được mà bắt mẹ quay lưng ra sau rồi nhanh chóng tôi đút cu vào lồn mẹ. Ban đầu, ý định để bà quỳ xuống mà bú cặc tôi trước cửa phòng dì ruột, nhưng sau khi mẹ quỳ xuống, tôi lại không nhịn được mà trực tiếp ôm lấy mông mẹ rồi bắt đầu đẩy mạnh từ phía sau. Tôi hơi lo lắng, không dám mạnh bạo. Mẹ cũng thế, vẫn cố không rên rỉ, vì mẹ sợ dì sẽ phát hiện chuyện loạn luân này của cả hai mẹ con. Nhưng sau đó tôi liều mình, bắt đầu đánh vào mông bà và địt bà thật mạnh. Những tiếng bạch bạch như vậy cứ vang lên. Không cần phải nói, chắc hẳn dì tôi đã nghe thấy và sẽ "thủ dâm" nếu chưa ngủ... (Truyện này có tất cả 52 phần và đây là phần 18) ______________________ ib tele: madamlam - để nhận hơn 500 video loanluan và câu chuyện hay như bạn đã đọc - với PHÍ RẺ như uống 1 cốc cafe. (đọc mã: loanluanX để được TẶNG thêm 100 video loanluan vô cùng đặc biệt khác) #loanluan , #incest , #mecon , loạn luân gia đình , #loli , mẹ con loạn luân , anh em , anh trai em gái , chudai (nhóm tele - Sưu tầm hơn 500 videos loạn luân - full không che, không cắt)

Madam Lam

18,470 просмотров • 1 год назад

⁉️ Trước khi Orm buột miệng “tối hôm ở biển Ling đưa em về phòng” đã có chuyện gì? (P1) 👇 Dưới đây là đoạn clip ‘cớ sự’ dẫn tới câu nói đó. 😅 Câu hỏi thì cũ xì thôi: hai người ai chăm lo cho ng kia hơn. Nhưng lần này câu trả lời của cả 2 có hơi khác vài lần PV trước. 💫 Game bắt chọn, nhưng Ling vẫn một mực chọn ‘ở giữa’, và giải thích bằng gương mặt vô cùng nghiêm túc rằng ai cũng chăm sóc nhau hết không có ai hơn ai. Cảm giác này thật quen thuộc. Nữ hoàng chân lý này nói với vẻ rất chú tâm để thông điệp truyền đi thật rõ, k bị hiểu theo cách thảo mai nào khác. Ling vẫn luôn consistent - nhất quán chưa bao giờ thay đổi 🍼 Còn Orm, rõ ràng ban đầu O ko chú ý lắm vì câu hỏi này chán òm với con bé, nhỏ lo múa là chính: lập tức chọn Ling, còn chu mỏ làm bộ hun ảnh P’Ling mấy bận 💋💋. Chỉ đến khi kết quả khác nhau nhỏ mới giãy lên hỏi cho ra lẽ là sao là sao 🤣 🧠 Điều quan trọng là, mn phải để ý khi Ling giải thích nhỏ mới dịu lại và khoái chí vô cùng, nhào vô ôm lúng la lúng liếng cười k khép miệng đc luôn. 🥰🥰🥰Vì sao sĩ? vì Orm biết mình đc cưng, những điều mình làm cho chị được ghi nhận. Niềm vui này hẳn còn vì O biết chị nhất quyết k để mình thiệt thòi và chị cũng đang bảo vệ mình trước nguy cơ dư luận phức tạp từ các tệp fan. ‼️TUY NHIÊN, mấy má cũng nghĩ kĩ đi. Cái vẻ thảng thốt của con bé khi nghĩ Ling đã chọn ngược lại với mình, chứng tỏ nó phản đối cái ý tưởng ‘Orm lo cho Ling nhìu hơn’ cũng dữ dội như cách nó phản đối đảng OrmLing vậy á 🤣 Nghĩa là, 🧠 cảm thấy, với Orm á, cái việc MÌNH ĐƯỢC CHỊ CHĂM SÓC, NUÔNG CHIỀU là cái chuyện vô cùng quan trọng, nếu cả thế giới hiểu rõ được thì càng tốt 🥹😅😂 Điều làm cho Não nhận ra là vì cuối cái clip này O làm ra dáng khá bá đạo. Trong khi Ling đang híp mắt cười vì con bé bảo rằng em cảm nhận chị chăm em nhiều hơn, thì nhỏ O chống nạnh hất cằm về phía Ling, mặt đanh lại, rất kiểu… “e nói rồi nhé, Ling chăm em là chân lý, tuyệt đối k có chuyện ngược lại nghe chưa Lingggg” 🤣🤣🤣 Sau đó, như để chứng minh thêm, O mới thuận miệng lôi chuyện Ling đưa em về phòng ra và dẫn đến mấy cái moment thú vị khác. Nhưng mà nói về việc ấy thì lại tốn lắm chữ của tôi, nên Não sẽ nói đến ở clip kì sau, coi như P2 của post này nha 🤣 🎉HAPPY NEW YEAR thúc khuôn 🎉

Hai bộ não 🧠🧠 chờ hoài acc cũ

235,066 просмотров • 7 месяцев назад

Orm Kornnaphat mất những ngày đầu tiên lưỡng lự về việc mở đầu câu chuyện với Lingling Kwong: "Em sợ vì chị ấy là người trầm tính, chị ấy trông trầm tính và khó gần. Nếu em làm điều này điều kia, không biết chị ấy có khó chịu không?" Orm Kornnaphat mất 5 năm trời ngay cả khi không có bất kỳ dự án nào đóng cùng chị, không có sự tương tác, không thân thiết, không gặp nhau suốt cả năm trời, không có bất kỳ điểm giao nhau mỏng manh nhất, thế mà nhìn xem, em ấy đã làm gì với Lingling Kwong? - Mỗi năm sinh nhật đều sẽ là chúc mừng sinh nhật P'Ling, đơn giản không hơn không kém. - Mỗi năm kỷ niệm đài sẽ đều rủ chị ăn cùng mình. - Sẽ đến quán em trai của chị để ăn, dù cơ bản những món ấy không phải món sở thích, quãng đường di chuyển lại xa, sẽ vì dụng tâm "ủng hộ đồng nghiệp" mà tới tận vài năm sau đồng nghiệp đó mới được tận tai nghe? - Sẽ đi cầu nguyện, sẽ hứa trả lễ đàng hoàng chỉ để mong được đóng cùng với chị đồng nghiệp kia, đồng nghiệp mà dụng tâm thế à? Em ấy không biết TSOU sẽ phát triển như thế nào, có thể chỉ là thêm 1 dự án, chỉ là bản thử nghiệm của đài, mọi thứ không phải được đo ni đóng giày chắc chắn dự án sẽ thành công, không 1 ai nghĩ nó sẽ thành công đến mức này. 1 dự án như thế, thế mà điều em mong cầu chỉ là được đóng cùng chị, cùng Lingling Kwong. Orm Kornnaphat mất 2 tháng trời quay phim cùng chị cùng vài tháng gọi là "gặp mặt được chị thêm 1 ngày", và nhìn xem em ấy đã trân trọng mối quan hệ này ra sao? Vào ngày quay phim buổi cuối cùng, chính em ấy còn nói "không biết bao giờ mới gặp lại P'Ling". Cầu nguyện được đóng cùng chị 1 dự án, không cầu thêm bất cứ gì, em ấy mãn nguyện với điều đó. Ngay cả khi quay chương trình quảng bá trước phim chiếu, người mà em cầu mong được đóng chung vô tư nói "em ấy còn trẻ còn cơ hội gặp nhiều người", Orm Kornnaphat không mặc định điều đó là đúng, ẻm còn bảo là "chị đừng vội đi đâu đấy nhé". Ngay cả khi TSOU đang nổi tiếng, vào thời điểm phim chiếu có độ hot cao, em ấy cũng không tự tin mặc định chị ấy sẽ ở đó hoài, chỉ đơn giản là "chị đừng vội biến mất nhé". Orm Kornnaphat mất, không phải là mất ngày 1 ngày 2, em ấy mất hơn 5 năm trời để từ cái cảm giác "không biết chị ấy có khó chịu không" để thành "người kia sẽ cằn nhằn em mất". Em ấy mỗi ngày đều sẽ quan sát và ghi nhớ điều chị ấy thích hoặc không thích, luôn muốn mang lại cho chị cảm giác thoải mái nhất. Chị ấy nhảy hơi chậm chạp cũng được, chị ấy có lỗi sai cũng được, chị ấy tâm trạng hôm đấy không tốt cũng được, vẫn sẽ có Orm Kornnaphat ở bên, vẫn sẽ là câu nói "Lingling Kwong hôm nay giỏi lắm, Lingling Kwong kèng-mákkkk". Em ấy không phải hỗn hào tới nỗi nếu biết chị không vui với biệt danh ấy mà còn cố làm. Em ấy được Lingling Kwong chiều, là chị đó cho phép em được giỡn trong vùng an toàn của chỉ, thì người không danh phận đừng có ý kiến được không, trông bị buồn cười ấy? Ẻm có vô vàng cách gọi từ P'Ling LinglingKwong Ling Kwong 00K mặp cún già người cằn nhằn kia pí sảo 7749 biệt danh khác, lấy thân phận gì mà kẻ không danh phận quản nhiều thế? #LingOrm1stFMinHK 17.08.24 Lingling Kwong đã nói rằng thích ẻm mỗi lần ẻm gọi tên chỉ, câu đùa giỡn cũng là: Rõ ràng là kêu tui mà mấy người la cái gì? Thế hôm nay, xin phép hỏi lại: Rõ ràng là em ấy kêu người em ấy thương, thì mấy người la cái gì nhỉ? Danh phận là gì để ý kiến nhỉ? Nhân danh "cô ấy chỉ có chúng ta" cô ấy không được yêu thương à? Tự nhìn lại xem trông có giống diễn hề không, hỏi thiệt ấy? #หลิงออม #LingOrm

hanชน์พชรฐากูร 💫🐕🪽🍳🍮🌶

43,818 просмотров • 2 месяцев назад

Cả nhà lướt qua xin tặng em 1 tim ạ, yêu thương cả nhà. 😍😍😍 Bài tập Việt Văn tuần 5, Chủ đề: "Chim ham ăn thì mắc cái tròng Người mà ham của - sao khỏi mắc vòng gian nan?" Mình nghĩ ngay đến truyện cổ tích Thạch Sùng đã chuyển thể thành phim, hồi nhỏ mình rất thích xem nhưng cũng rất sợ cảnh nghệ sĩ Đức Hải biến thành con Thạch Sùng. Mong nhận được sự góp ý và nhận xét của cả nhà ạ! -------------------------------- Thạch Sùng vốn sinh ra trong nghèo khó, tuy có trí khôn và tham vọng nhưng lại chọn cách đi ăn xin để tích góp. Hắn luôn mang theo cái mẻ kho cũ kỹ, giả bộ đói khổ để khơi dậy lòng thương của mọi người. Tích tiểu thành đại, sau nhiều năm tằn tiện, hắn đã có trong tay một khoản không nhỏ. Một lần, nhờ tinh ý nhận ra điềm báo lũ lớn, Thạch Sùng đem toàn bộ tiền dành dụm mua gạo cất trữ. Khi lũ về, lương thực khan hiếm, giá gạo từ một tăng lên mười, rồi gấp trăm mà vẫn chẳng ai có hàng, hắn mới tung gạo ra bán, nhờ đó đổi đời, tiền của chất như núi. Có vốn, hắn tiếp tục cho vay nặng lãi, buôn bán lớn, nhanh chóng thành kẻ giàu có bậc nhất. Nhưng giàu sang cộng với lòng tham vô đáy khiến hắn ngày càng kiêu ngạo. Đỉnh điểm là cuộc thi khoe của với họ Vương – vốn dòng dõi hoàng gia. Hai bên ganh đua không ai chịu thua, tưởng chừng thắng chắc nên Thạch Sùng tham lam đặt cược tất cả gia sản, nào ngờ khi so đến cái mẻ kho – vật tầm thường gắn với hắn thuở cơ hàn, nhưng đã bị hắn vứt bỏ, hắn điên cuồng sai người lục lọi khắp nhà tìm kiếm nhưng không thấy, đành cay đắng chịu thua, tức giận mà chết, hóa thành con thạch sùng. “Chim ham ăn thì mắc cái tròng – Người mà ham của, sao khỏi mắc vòng gian nan?" Câu ca dao chính là lời cảnh tỉnh cho số phận Thạch Sùng và những kẻ tham lam. Con chim vì ham mồi mà sa bẫy, con người vì tham của mà chuốc lấy khổ đau, mất cả tự do, danh dự và nhân cách. “Cái vòng gian nan” không chỉ là cảnh khánh kiệt hay vòng lao lý, mà còn là sợi dây vô hình trói buộc lòng người, là sự khinh chê của thiên hạ, là nỗi dằn vặt không nguôi. Bài học rút ra giản dị nhưng sắc lạnh: biết đủ thì an, biết cho đi là hạnh phúc, giữ nhân cách thì bền. Của cải phù hoa chỉ là nhất thời, còn phẩm giá và đạo nghĩa mới là giá trị vĩnh hằng. -------------------------------- Xin các bạn thả tim ủng hộ bài viết của em và đọc thêm các bài của team Dở Hơi tụi em nhé! Thu Hoa l Hana Yến Lê | Sebana Toàn Trần | Hris Hưng Doãn Ngô | Henry Tiến Đức | Peter Mẫn Nghi | Mandy Trịnh Văn Diệu | David Trâm Nguyễn | Mila Mỹ Xuân | Xavia Lê Minh Khuê | Katie Lớp trưởng Trần Nhật | Thomaso

Hưng Doãn Ngô | Henry

127,778 просмотров • 11 месяцев назад

Giữ khách không nhất thiết phải giảm giá. Giữ “giá” là cách giữ lấy lòng tin. Mình đi nhiều buổi workshop, được gặp gỡ lắng nghe vô số câu chuyện về sản phẩm, về hành trình kinh doanh. Nhưng có một nỗi trăn trở nghe đi nghe lại hoài: Khách bảo giá bạn mắc quá. Người khác bán rẻ hơn mà. Thậm chí thấy tổn thương khi khách quay lưng, chọn nơi khác rẻ hơn. Mình nhớ từng nghe câu chuyện một người cha dạy con buôn bán. Ông không bắt con học từ sách vở mà dẫn con ra chợ, quan sát một bà lão bán bánh. Ngày đầu tiên, cậu thấy một cô gái trẻ ghé lại hỏi: Bánh 10 ngàn, bà bớt con 2 ngàn được không, chỗ khác bán có 8 ngàn kìa. Bà lão chỉ cười nhẹ. Bánh của bà làm từ thịt thật, không có độn bột. Bớt thì không còn là bánh của bà nữa. Ngày thứ hai, thứ ba, vài người lại hỏi giá rồi bỏ đi. Cậu bé tưởng bà sẽ lỗ, sẽ buồn. Nhưng ngày thứ tư, cô gái hôm trước quay lại, mua hẳn 10 cái và nói: Mẹ con bảo xưa giờ chỉ thích ăn bánh nhà bà. Giờ con mới hiểu, không phải bà bán mắc, mà là bánh bà là ngon thật. Giá trị thật có thể không lấp lánh như chiêu trò giảm giá. Nhưng nó ở lại lâu hơn.Nó được nhớ tới, được kể lại, được trân trọng. Vì vậy, nếu bạn đang kinh doanh sản phẩm có giá trị hãy vững vàng giữ gia và chăm sóc khách của bạn bằng sự chân thành. Không phải vì bạn cứng đầu mà vì bạn đang giữ chuẩn mực, giữ chất lượng, giữ niềm tin. Và rồi sẽ có người quay lại. Không phải vì bạn rẻ hơn! Mà vì bạn thật!🥰

Hà Quyên | Maggie Q

21,885 просмотров • 1 год назад

Không nhớ rõ năm nào nhưng dưới 30, ngày 29 Tết tui ngồi nghĩ, mấy chục năm nay ăn Tết ở nhà rồi, năm nay ăn chỗ khác đi. Rồi đêm giao thừa chúc tết mọi người xong thì sáng mùng 1 đáp máy bay ra Hà Nội. Lúc cầm hộ chiếu lên máy bay thì thấy visa Trung Quốc (multi, loại nhập cảnh nhiều lần) vẫn còn, nên tui bỏ luôn vé máy bay chặng về. Hồi đó còn nhỏ còn nghèo, nhưng tui thích là play, không có đắn đo gì, tài tử phong lưu ai lại đi tiếc mấy triệu. Cứ ra quyết định là trả giá, lúc mất tiền, lúc mất thời gian, lúc mất sức khoẻ, lúc mất mối quan hệ, thậm chí mất trinh (cái này tui giỡn nha, ai bắt chước theo mất rồi bắt tui đền là tui khóc). Tui thì luôn cười ha hả, muốn được cái này thì phải mất cái khác chứ sao, chỉ có mấy đứa tào lao mới muốn cái này mà không chịu đánh đổi trả giá cái khác. Với tui, chỉ có mất mạng là tui không chơi, còn lại chơi khô máo. Nghĩ gì là tui đứng dậy làm luôn, chứ chần chừ nó thành căn bệnh, tui từ sân bay Nội Bài, đi thẳng ra Nguyễn Trường Tộ bắt xe qua bên kia biên giới, huỷ luôn cái hotel ở Hà Nội. Ngồi xe lên Hữu Nghị Quan, có mấy khách nói ủa sao có cái anh này dân miền trong mà nói tiếng Trung giỏi quá, Mọi người say mê, bu lại hỏi thăm trò chuyện. Cái tui nói say mê cái gì, chút nữa tui bán hết mấy người qua biên giới bây giờ. Nữ thì tui bán làm vợ cho cả mấy anh em nhà người ta, còn nam thì làm phu lò gạch, 3 năm không thấy ánh mặt trời. Mọi người nghe thế sợ hãi, rơm rớm nước mắt. Tui nói "tôi đùa đây, tôi trêu đấy, tôi là người nhân hậu, yên tâm. Mà nay, đi biên giới phải cẩn thận chứ, mấy thằng đẹp trai cỡ tui trở lên mà chủ động làm quen rồi rủ đi biên giới, 10 thằng thì 9 thằng là dân buôn người đấy nha". Tui làm thủ tục qua cửa khẩu Hữu Nghị quan thì bắt xe đi Nam Ninh, xong chuyển xe đi Quế Lâm. Quế Lâm có nghĩa là Rừng Quế. Đối với dân Trung Hoa xưa, Quế Lâm là nơi tuyệt vời nhất dưới mặt đất, hơn cả Tô Hàng. Quế Lâm là 1 trong 4 thành phố được chính phủ Trung Quốc bảo vệ đặc biệt các di sản (3 tp còn lại là thủ đô Bắc Kinh, Hàng Châu và Tô Châu). Dòng sông Li Giang uốn quanh thành phố, núi non lô nhô như tranh thủy mạc. Tui lấy tour đi dọc sông Li Giang xuôi về phía Dương Sóc (Yangshuo). Chu cha nó đẹp. Y chang trong tranh treo trên tường ở các khách sạn lớn. Đến Dương Sóc, tui đi xem người dân bắt cá bằng chim cốc. Con cốc này được đeo một cái vòng trên cổ, và cột dây vào chân. Chim sẽ được ông chủ thả xuống nước, và lục lạo khắp nơi để mò cá. Khi có cá, vì vướng cái vòng cổ nên chim không nuốt được, lúc này ông chủ sẽ kéo chim lại thuyền, gỡ cá ra. Nhưng nó chỉ làm tới 7 con cá thôi, tới con thứ 8 thì phải tháo cái vòng cho nó ăn, nếu không nó sẽ đình công ngay. Đây cũng là tỷ lệ mà chúng ta nên thưởng cho nhân viên bán hàng (1/7), các bạn lưu ý, DN lấy 7, nhân viên lấy 1. Coi clip và đọc lại bài, sẽ hiểu cách chia lợi nhuận cho cấp dưới.

Tony Buổi Sáng

120,451 просмотров • 1 год назад

🤟Tổng hợp những thứ mình đang làm ở thời điểm hiện tại trong thị trường Crypto 1. Đầu tư spot Vừa rồi cuối tháng 5 mình đã thoát vốn và phần tiền còn lại mình dự định gồng đến tháng 7-8. Đợt này xem như thôi thì chốt 31% tổng nhưng đã về vốn cũng vui rồi! Cố gắng nốt đợt tới nữa là timing lại, chờ về giá thấp rồi vào lại sau! 2. Chạy Bot Trading Future Đã từng tự trade future mà toàn bị cháy lớn, nên từ 2021 mình ngừng trade future. Và trong thời gian gần đây mình nghiên cứu bot trade thì may mắn biết đến Abot, một con bot dùng chiến lược Grid trade vô đối vãi luôn. Test gần 2 tháng nay, chưa 1 lệnh lỗ, bot chạy 24/7. Lợi nhuận thu về không cao nhưng mỗi tháng 20-30% khá ổn. Kì vọng của mình là thu hồi 60% vốn là mình rút vốn để lãi chạy! Món này thì cần ae phải đam mê, nên nếu ai thích có thể nhắn mình, mình share cho! Số vốn tham gia cũng không cần quá lớn, và đặc biệt là bot chỉ giúp mình ra vào lệnh, còn tiền thì mình giữ, và mình cũng có thể can thiệp vào lệnh nếu thấy nó rủi ro! 3. Binance Alpha Món này thì tiền thân nó chỉ là mấy kèo IDO trên web3 binance, mình biết đến từ kèo thứ 2 hình như trong tháng 2 hay 3 gì á. thấy cứ vay BNB commit 3 BNB tham gia là lụm vài trăm đô ngon quá, nên mình chơi từ tháng 3 đến giờ! Gần đây thì nó phát triển thành dạng Alpha cho ae kiếm point để ăn Airdrop + IDO. Cho những ae đã cày từ trước thì có vẻ khá ngon. Mình thì không có time chạy nhiều acc. Đang chơi 4 acc, mỗi ngày cứ 17-19 points, chi phí mỗi acc tầm 5$/ngày. Cứ mỗi nữa tháng mỗi acc ăn được 4-5 kèo cũng được tầm 500$. Lợi nhuận mỗi acc tầm 300-400$. Cũng khá ổn áp! Hiện tại thì mình thấy ae nào muốn join cũng có thể thử được vì chi phí k lớn lắm. Bỏ ra tầm 5$/ngày thì 15 ngày cũng có thể ăn được vài kèo! 4. Virtuals Protocol Genesis Launches Trend này thì nó bắt đầu từ tháng 4 lận, rất nhiều ae vào sớm ăn đẫm lắm luôn. Mình thì k nhạy lắm nên vào từ giữa tháng 5. Nhưng vì tâm lí cũng sợ vào sau nên vào số vốn k to. Hiện tại mình cũng cứ viết bài, và có stake 1 ít virtual. Mỗi ngày earn được ít points, cứ có points là ae commit để ăn kèo listing. Nói chung thì ae nào vào nhiều và earn được nhiều points, thì giờ bú rất đẫm, có nhiều ae vào 1-2k mà ăn được 60-70k$ lận! Trend này thì tốt nhất ae nên kết nối với Kaito AI 🌊 và Virtual rồi farm points bằng cách viết bài thì hay hơn. Không cần phải stake đâu! 5. Hoàn phí giao dịch! Này thì thực sự ae biết đấy, nó là cái mà gọi win win cho cả người làm và cả users. Nhiều ae cứ suy nghĩ 1 hướng, cứ nghĩ tụi làm hoàn phí nhận được cái gì to tát. THì bản chất cũng là deal với sàn chia fee lại, hoàn phí cho ae 80-90%, còn lại 1 ít thì ae làm hoàn phí ăn. Thay vì xưa giờ Sàn ăn hết, thì giờ sàn chia lại cho ae làm affiliate, cũng phải làm việc với sàn, xin xỏ các kiểu để deal về, share quyền lợi 3 bên thôi! Thay vì xưa nay ae chả quan tâm nó là gì, thì giờ mỗi tháng hoàn phí về tận vài chục đến vài trăm vài ngàn đô mà ae cũng chê được :))) 6. Content Creator trên X Này thì tiền thân mình làm X để săn airdrop, sau đó tháng 7/2023 thì lại có trend kiếm tiền trên X do musk trả. Sau đó thì dần dần mình muốn chia sẻ những thứ mình làm, hành trình đầu tư trên đây, và tất cả những thứ mình làm, mình nghĩ! Content của mình đơn giản là về Crypto, hành trình đầu tư, những thứ mình tham gia, giới thiệu dự án (bao gồm cả được dự án tài trợ, lẫn những dự án mình tìm hiểu). Nói chung thì làm content trên X cũng khá thú vị, vừa được chia sẻ, vừa có chỗ để tâm sự với ae! =================================== ❖ Ngoài lề thì mình vẫn có 1 doanh nghiệp 2 vck mình làm ở truyền thống - vck mình cũng đã build được 4 năm và hiện tại cũng dần vào ổn định rồi! ❖ Thời gian sắp tới nếu tất cả ổn thỏa mình lại tiếp tục tìm kiếm một mảng nữa trong thị trường truyền thống để build! ❖ Mọi thứ cũng là kiếm nhiều cash flow thôi! Có càng nhiều nguồn thu nhập thụ động thì mới bền được! P/s: Video về con bot trading mình đang chạy nha ae, ae nào có hứng thú về bot thì inb mình để đàm đạo về bot kkk! 👇Còn ae hiện tại đang làm gì, comment xuống bên dưới ae mình thảo luận!

dinhthang97

67,974 просмотров • 1 год назад

Chào mọi người, mình là Quỳnh Anh, sống và làm việc tại Đồng Nai, mình có 1 CH chuyên bán các loại đèn thắp sáng, trang trí cũng như đèn công trình…. Mình quyết định phân phối các sản phẩm nông sản của các anh chị, cái đầu tiên là vì mình thích, mình thích vì đó là hàng VIỆT, và mình cũng mong ước được là cánh tay nối dài tiêu dùng các sản phẩm VIỆT để nhiều người biết đến hơn, kế đến là các anh chị đầu tư chăm chút sản phẩm rất kĩ với hàng loạt các chứng chỉ uy tín như USDA, EU, FDA… (Dalahouse), hoặc sản phẩm Epis cũng hoàn toàn từ các sản phẩm thiên nhiên lành tính như gừng núi, bưởi, cam, bồ kết… để cho ra đời những sản phẩm dầu gội thảo dược thiên nhiên, hoặc các sản phẩm mỹ phẩm Polang như son, dầu rửa mặt (mình mê nhất 2 pe này, mình dùng hơn 4 năm rồi, em gái, em họ mình giới thiệu mấy đứa cũng thử và tin dùng) gần dây hơn Polang có sữa rửa mặt tạo bọt ( mình cũng đang dùng) hoặc các sản phẩm Visante, mình đang dùng dầu gội hãng này, thấy đỡ ngứa và da đầu mình sạch hơn, tóc ít rụng hơn…., Ngoài ra còn rất nhiều sản phẩm khác nữa. Với mỗi sản phẩm chúng ta tin dùng trên tay không chỉ là tâm huyết của các anh chị sản xuất muốn nâng tầm sản phẩm VIỆT mà còn là mồ hôi, công sức của các bác, các chú, các cô, các dì…và cũng là công việc để mọi người có thể nuôi sống gia đình mình. Mình biết, trong mỗi người chúng ta, ai cũng có lòng tự hào dân tộc và tình yêu thương quê hương tha thiết, tụi mình hãy cầm trên tay những sản phẩm VIỆT này với một niềm tự hào mãnh liệt mọi người nhen, cho dù ban đầu sản phẩm còn có chút thiếu chỗ này hay khuyết chỗ kia, nhưng chính tình yêu thương và tin dùng của mọi người các sản phẩm ấy rồi sẽ lớn mạnh và hoàn thiện hơn, rồi chúng mình sẽ sung sướng khi tận mắt thấy các sản phẩm Made in Viet Nam có mặt ở các quầy, kệ hàng ở các nước khác. Mình không có NĂNG LỰC SẢN XUẤT như các anh chị, nhưng chúng mình có NĂNG LỰC TIÊU THỤ, cũng gọi là có NĂNG LỰC.

Quỳnh Anh | Amy

14,869 просмотров • 1 год назад

💦 Ký Túc Xá Nam Sinh 💦 🔸 Chương 08: Pháo hoa đêm Giao thừa (1/2) --------- Gác lại chuyện học hành ở phố thị xa xôi, tôi cuối cùng cũng về quê đón Tết. Tết năm nào gia đình tôi cũng bận bịu, bởi vì nhà tôi bán tạp hóa. 6h sáng tôi đã bị đánh thức bởi tiếng gọi của mẹ: "Hưng dậy đi con, ra phụ mẹ một tay!" Hôm nay 30 rồi, người mua kẻ bán tấp nập. Dù nhà tôi nằm trong một khu chợ nhỏ xa thị trấn, nhưng ai nấy cũng chuẩn bị Tết tất bật và chỉn chu nhất có thể. Chắc không phải chỉ ở chỗ tôi, mà ai ai cũng sẽ quan niệm đầu năm mới, trong nhà "nước đầy lu, gạo đầy hũ" thì mới thịnh vượng sung túc. Cho nên mới sớm ra, khách đã đến kêu réo mua gạo mua nước không nghỉ phút nào. Tôi vác cái bộ mặt còn ngáy ngủ của mình ra trông tiệm và tiếp khách, con cu buổi sáng còn cương cứng trong quần. May mà tôi mặc quần form cứng, cho nên cũng không mấy ai nhận ra. Đi lại một lúc thì tôi cũng tỉnh táo, thằng em bên dưới cũng chịu yên phận, nếu không chắc tôi đổi từ bán gạo sang bán nước mía mất thôi. Đối diện nhà tôi có một quán ăn nhỏ, nhưng rất đông khách vì bà chủ nấu rất ngon. Từ lúc tôi biết ăn đến nay, chưa có một quán ăn nào có thể khiến tôi hài lòng như cái hương vị ấy. Tranh thủ lúc ngơi khách, tôi vội vàng rửa mặt đánh răng rồi phóng sang quán ngồi vào bàn, kêu liền một tô hủ tiếu thơm phức nóng hổi. Hương vị thân quen làm lòng tôi như ấm lại trong cái thời tiết lạnh giá của buổi sớm miền quê. Còn chưa ăn được mấy đũa, bàn kế bên đã có tiếng hỏi thăm: "Ủa, thằng này con thằng Tư Thành đúng không? Cả năm trời mới gặp nó he!". Thành là tên cha tôi. Tôi nhìn về phía bên kia, là một người phụ nữ tuổi độ mẹ tôi, nhưng tôi không biết là ai cả. Tôi cũng chỉ cười cười gật đầu cho có lệ. Lúc đó mẹ tôi bên kia lên tiếng trả lời: "Dạ nó con em đó chị ơi. Đi học trên Sài Gòn cả năm mới về." Bà chủ quán vốn chẳng thân thích gì với ai ở đây, nhưng bà đến đây sinh sống rồi buôn bán cũng đã chục năm, ai cũng mến bà rồi gọi là Bà Mười. Bà Mười nói: "Nó lên đó mới có một năm mà nhìn như người thành phố he. Da dẻ mịn màng trắng tươi, đẹp trai hết sức vậy đó!" Một người hàng xóm khác ngồi ăn ở bàn trước mặt tôi cũng góp vui vào: "Đâu, hồi đó lúc chưa đi nó cũng trắng vậy rồi. Con bà Tư Thành có đứa nào đen đúa xấu xí đâu?" Bà Tư Thành là mẹ tôi, ở đây người ta hay gọi người vợ theo tên người chồng cho dễ nhận biết. Tôi nghe họ nói về mình cũng chỉ biết cười trừ ngại ngùng, mà tôi cũng thừa biết sau mấy lời khen ngợi qua loa đó, lại là một lòng ghen ghét đố kỵ với mẹ tôi trong từng việc nhỏ nhặt nhất khi tôi không có ở nhà. Ngay lúc đó thì có tiếng xe máy lạ hoắc tấp vào nhà tôi, mẹ tôi lật đật chạy qua xem. Tôi ăn xong trở về nhà thì cũng nghe tiếng mẹ bên trong nói lớn: "Quang mới về hả con? Trời ơi cũng 4 5 năm rồi, thiếm nhìn muốn hết ra mày rồi!" Tôi cười khẩy một cái trong lòng. Hóa ra có phải ai lạ xa gì, mà chính là thằng Minh Quang con trai của bác Ba tôi. Bác Ba là anh của cha tôi, cho nên dù thằng Quang có nhỏ hơn một tuổi, tôi vẫn phải gọi nó là anh mới phải đạo. Nhưng mà Ba nó làm ăn thua lỗ gây nợ nần, khiến cho ba mẹ tôi phải phụ giúp trả nợ, đâm ra tôi không thích ông ta, cũng không thích nó. Chuyện vỡ nợ đã 4 5 năm rồi, từ lúc đó bác Ba tôi cũng đi biệt tăm, thằng Quang được gửi về nhà ngoại nuôi nấng. Lâu ngày không gặp mặt không khỏi khiến chúng tôi trở nên xa lạ, chỉ có ông bà nội tôi vui mừng như bắt được vàng. Tôi nhìn thấy thái độ đó không biết vì ganh tị hay là gì, tôi lại càng thêm khó chịu. Nhà tôi lúc trước có cái sân rộng, nhưng sau này khi tiệm tạp hóa được xây nên thì không còn nữa. Mặc dù nằm trên cùng một mảnh đất, nhưng nhà ở được gọi là nhà trên, còn dưới này thì được gọi là tiệm ngoài. Thấy nó ở nhà trên, tôi thậm chí còn không thèm lên chào hỏi, cứ ở lì dưới tiệm. Được một lúc, cuối cùng nó cũng phải vác xác xuống mà chào hỏi tôi. Tôi cười thầm trong lòng: "Xem như cũng là biết điều đó. Cuối cùng cũng biết ai là bá chủ ở đây rồi chứ gì?" Nó hỏi tôi giã lã vài câu: "Ở Sài Gòn vui không em?" Tôi nghe câu hỏi mà đứng hình một lúc, dĩ nhiên không phải vì câu hỏi, mà là vì nó. Lần cuối tôi gặp nó là 5 năm trước, lúc đó nó ốm yếu và đen đúa, còn thấp hơn tôi một cái đầu. Thế quái nào lúc này đây, đứng trước mặt tôi là một thanh niên săn chắc cao ráo, da có hơi ngâm một chút nhưng mặt mày rạng rỡ với chiếc má lúm đồng tiền. Mà nó lại còn cao hơn tôi một cái đầu. Người ta nói lớp trẻ sau này lớn nhanh quả không sai. Tôi hít một hơi trấn tĩnh, đáp lại: "Ừ thì cũng vui, có điều hơi chật chội một xíu." Sau khi nó biết tôi ở ký túc xá với 10 thằng con trai, nó lại bông đùa: "Cẩn thận nhe trời, có ngày ngủ quên bị tụi nó đút đít đó! Ha ha." Tôi hết hồn nhìn dáo dác xung quanh, câu này mà bị người lớn nghe được thì tới công chuyện. Tôi lại nói: "Nói cái gì vậy trời?" Nó lại bỏ đi lên nhà, trước khi đi còn liếc liếc nửa thân dưới của tôi mà nói: "Anh dặn dò em thôi, chứ nhìn em như vậy thằng nào mà không muốn đút đít?" Tôi nói trong lòng: "Đụ má, rồi mày cũng muốn đút đít tao hay gì?". Nhưng mà song song với câu nói đó, hàng loạt suy nghĩ không đứng đắn khác cũng xuất hiện theo. Sẽ thế nào nếu tôi với nó thật sự... Điên mất thôi! Nhưng mà hồi trước ghét nó là thật, bây giờ thấy nó cao ráo đẹp trai tự nhiên thấy cũng dễ thương... Nói đi thì cũng nói lại, có thêm một cặp chân tay của thằng anh họ nhà tôi ngày 30 cũng đỡ vất vả hẳn. Bởi vì quanh năm bận rộn, nhất là mấy ngày Tết, cho nên thông thường phải đến chiều tối mẹ tôi mới có thể lao dọn xong nhà cửa, quét tước trước sau, đốt gián nhện, chuẩn bị bùa niêu để tối treo lên. Còn năm nay thằng anh họ tôi đã mình ên làm hết. Mẹ tôi nói: "Năm nay có anh Quang mày về đỡ quá chừng. Tính ra thì anh nhỏ hơn con một tuổi đó, mà coi kìa, cái gì nó cũng biết làm. Ai như mày suốt ngày biết mỗi ăn, học rồi ngủ!" Minh Quang trả lời: "Chuyện nhỏ mà thiếm. Mấy cái này con làm hàng ngày ấy mà. Con biết cái này chứ bù lại con học dở. Học giỏi như Hưng không biết làm mấy này cũng là bù qua đắp lại thôi." Tôi nghe đoạn "con làm hàng ngày" mà tự dưng trong lòng có chút ngậm ngùi. Tính ra thì Minh Quang cũng giống như đứa trẻ mồ côi không chính thức. Tuổi thơ chẳng có mấy năm vui vẻ, đến năm 12 tuổi thì ba mẹ chia ly vì vỡ nợ. Những tưởng sống ở nhà ngoại sẽ được gần mẹ, nhưng nào ngờ đâu mẹ nó cũng lấy chồng khác rồi phiêu bạc nơi xứ người. Nghe đâu làm ăn cũng có tiền lắm, tháng nào cũng gửi tiền về nhà ngoại để nuôi nó. Nhưng mà bà ta có vẻ cũng không hơn gì chồng mình, cứ nghĩ đồng tiền thay thế được tất cả. Đến cuối cùng, đứa trẻ là Minh Quang phải tự gồng gánh cuộc đời mình khi còn rất sớm. Dù cho nó ở cùng nhà ngoại, nhưng chắc gì đã có ai hiểu được trong thâm tâm nó cảm thấy thế nào. Nếu nói không tuổi thân thì nó hẳn không phải một đứa trẻ. Nếu nói không cô đơn, thì khác gì nó không có cảm xúc. Bề ngoài nó lúc nào cũng điềm tĩnh cười nói, nhưng cái vẻ điềm tĩnh đó lại được tạo nên bằng việc chắp vá từng mảnh vỡ của hạnh phúc gia đình. Tôi nghĩ về nó mà lặng người đi mất một lúc, đến khi nghe tiếng mẹ nói thì mới sực tỉnh. Mẹ kêu: "Cũng chiều rồi, đi tắm đi con, để hồi nữa tối nước lạnh dữ lắm." Tôi đáp: "Mẹ kêu anh Quang tắm trước đi, con ở trển tắm nước lạnh cũng quen rồi." Mẹ tôi nói: "Ừ vậy Quang tắm trước đi con. Nảy giờ quét dọn cũng mệt rồi, còn chút nữa để thiếm làm cho!" Minh Quang "dạ" một tiếng rồi đứng dậy hướng ra sau hè. Nhà tắm và nhà vệ sinh của tôi được xây liền với nhà ở, giáp mé sau hè. Tôi lúc này mắc đi vệ sinh, cho nên cũng ra hè tìm chỗ giải quyết. Vừa đi qua cửa nhà tắm thì bắt gặp Minh Quang cởi áo, body săn chắc mướt rượt, da thịt hồng hào của trai tráng mới lớn đập ngay vào mắt tôi. Tôi cố vờ như không thấy, nhưng Minh Quang đã thấy bóng lưng của tôi rồi. Nó hỏi: "Ủa, nói không tắm mà ra đây làm gì? Tính tắm chung với anh hả?" Tôi không thèm nhìn lại nó, nói: "Gì vậy cha nội? Tui đi đái!" Mặc dù có nhà vệ sinh là thế, nhưng sau hè tôi còn có một cái hầm cá tra. Ngày xưa thích nhất là đi cầu cá tra vì mát mẻ, đến giờ vẫn thế. Dù cái cầu cá tra đã không còn nữa, nhưng mà đứng ở phía trên tè xuống thì cũng sảng khoái vô cùng. Tôi móc con cu ra khỏi quần, vì nhịn tiểu quá lâu cho nên cả thảy đều cương cứng. Tôi vừa tè ra vừa nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác thoải mái vì được giải phóng. Nào ngờ từ phía sau lại có giọng nói: "Cũng to dữ trời?" Tôi giật mình nhìn sang thì thấy Minh Quang. Nó đứng trên bục tam cấp của cái nhà vệ sinh cao hơn nền đất khoảng một thước, xéo tôi một góc chừng bốn lăm độ. Thành thử ra nảy giờ nó nhìn thấy trọn vẹn hạ bộ của tôi sót mỗi hai trái cà chua bi nữa thôi. Tôi xoay người đưa lưng về phía nó, nổi quạo: "Đm! Tắm không tắm ra rình cái gì vậy?" Nó đáp: "Đâu có, anh tính ra nhờ em lấy xà bông, trong nhà tắm hết rồi." Tôi đái xong thì quay phắt đi vô nhà, giọng hằn học: "Đợi chút." Vừa lúc nảy còn cảm thông với nó được đôi chút, lúc này nó đã chọc tôi điên rồi. Nhưng mà dù sao nó cũng là khách, tôi với vị trí chủ nhà cũng đành niềm nở tiếp đón cho chu đáo. Tôi bước xuống tiệm, với tay lấy một dây xà bông gội đầu tôi thường dùng, sau đó trở ra nhà tắm. Tôi gõ cửa cộc cộc nói: "Lấy xà bông nè." Bên trong hỏi ra: "Em lấy xà bông gì vậy?" Tôi trả lời: "Clear. Không gội thì thôi." Nó lại hỏi: "Bên ngoài có ai không, anh mở cửa ra lấy cái." Tôi nhìn một lượt thoáng qua rồi đáp: "Không có, lấy nhanh đi trời!" Tôi vừa dứt câu thì bên trong có tiếng kéo chốt cửa. Một giây sau cửa cũng mở ra, nhưng thay vì hé cửa để tôi đút tay cầm xà bông vào, Minh Quang lại mở hết cả cửa, trong khi trên người nó còn không có lấy một miếng vải che thân. Tôi hoảng hồn quẳng dây xà bông vào trong nhà tắm rồi chạy thục mạng ra ngoài. Nhưng dù trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hình ảnh cây hàng cứng ngắc của nó đang chỉa về phía tôi như một nòng súng khiến tôi không thể nào quên được. Lông mu nó khá thưa, có vẻ như được cắt tỉa gọn gàng. Tôi mà không bỏ chạy ra ngoài, chỉ sợ thằng em tôi mà chào cờ theo thì chỉ có nước xấu hổ chết. Vẫn là câu nói đó hiện lên trong đầu tôi "Con nít bây giờ lớn nhanh quá". Rồi lại thêm một câu khác "Có điều là con nít quỷ". Thật ra thì trai thẳng đùa giỡn với bê đê bóng gió tôi cũng từng thấy nhiều, nhưng đùa đến mức này thì chắc tôi cần phải xem xét lại. Rồi tôi chợt nghĩ không lẽ Minh Quang cũng là gay? Nhưng mà dù cho nó gay đi nữa, tôi với nó là anh em họ, nó cởi mở với tôi như thế thì cũng hơi quá mức rồi! Tuy không máu mủ ruột rà, nhưng mà ba chữ anh em họ thôi là đủ để khiến tôi kiêng dè rồi. Chuyện này dĩ nhiên tôi không kể lại với ai, mặc cho thằng em tôi (nhỏ hơn tôi 5 tuổi) nhìn thấy tôi chạy như ma đuổi từ phía sau hè vào cứ đi theo dọ hỏi. Nhưng mà suốt cả buổi chiều tối, tôi cứ bị ám ảnh bởi cái nòng súng lực lưỡng kia, cho nên cứ né tránh ánh mắt của Minh Quang. Còn nó thì cứ nhìn thái độ đó của tôi rồi cười ý nhị. Đường quê quanh năm vắng vẻ, duy chỉ ngày giao thừa là vui. Xe cộ chạy tấp nấp vèo vèo, tất thảy đều hướng về thành phố trong tỉnh để đi xem pháo hoa. Tôi thì không ham gì cái thú vui ấy, bởi vì sau khi pháo hoa tắt hết, con đường sẽ biến thành một bãi chiến trường. Năm nào hàng xóm của tôi cũng phải 2h sáng mới về đến. Tôi thì như vậy, còn thằng anh và thằng em của tôi thì khác, đứa nào cũng ham vui. Bảy giờ đêm, tụi nó đều đã xúng xính quần áo. Em tôi thì đợi trước cửa chờ bạn sang đón, còn thằng anh họ tôi thì vừa đội xong mũ bảo hiểm chuẩn bị phóng xe ra đường. Nhưng nhờ nó đi khỏi nhà mà tôi mới được thở phào nhẹ nhõm. Tôi chỉ trông mấy ngày Tết nó đi chơi và ra khỏi nhà nhiều một chút, chứ không thôi tôi có mà ăn Tết trong ngượng ngùng. Vậy là tôi được một đêm ba mươi yên ổn. Ba mẹ tôi cùng với mấy cô chú hàng xóm đốt lò nướng thịt, làm bữa tiệc nướng ấm cúng cuối năm với mấy lon bia. Không khí thân mật cả năm mới có một lần này thật khiến cho người ta cảm thấy thoải mái. Đến khi giao thừa, trên tivi hát bài hát Happy New Year quen thuộc thì ai nấy mới trở về nhà nhưng trong lòng còn luyến tiếc chiếc lò than hồng còn bập bùng dư vị. Nói tôi vô tri cũng được, nhưng mà từ bé đến lớn, tôi chẳng bao giờ đón giao thừa. Cứ gần đến giao thừa là tôi đã chui vào chăn ngủ khò khò. Nhưng mà năm nay lại khác, tôi muốn ngủ cũng không yên ổn với hai thằng báo thủ đi xem bắn pháo hoa còn chưa về. Mẹ tôi trước khi lên nhà trên đã ném cho tôi chùm chìa khóa, nói: "Lát con mở cửa cho em với anh Quang nhe. Mẹ sỉn rồi, mẹ đi ngủ trước!" Tôi như chết trong lòng nhiều chút. Giấc ngủ của tôi đã không còn được yên lành nữa rồi. Ba mẹ ông bà và em tôi thì ngủ ở nhà trên, còn tôi thì ngủ dưới tiệm. Thật ra không cần có người trông tiệm vì nó liền ngay phía trước nhà chứ chẳng đâu xa. Gọi là "dưới" bởi vì nền của nó thấp hơn nền nhà. Nhưng giữa tiệm và nhà trên có một cánh cửa, sau khi đóng lại sẽ rất kín kẽ và riêng tư. Trước đây ba mẹ tôi đều ngủ dưới tiệm, nhưng sau này do ông bà già yếu rồi nên mới lên nhà trên ngủ cùng ông bà. 12h30 phút bên ngoài có tiếng xe dừng trước cửa tiệm, tôi trong lòng lạy trời lạy Phật cuối cùng cũng được ngủ rồi. Khi bước ra mở cửa thì chỉ có mỗi thằng em tôi tôi, còn thằng báo anh họ thì vẫn chưa về! Tôi hỏi: "Ủa sao mày về sớm được vậy?" Nó trả lời: "Trời, em ngu gì mà đi sâu vào trong. Em đậu ngoài rìa thôi, pháo bông vừa tắt là em quay xe về liền!" Tôi lẩm bẩm: "Vậy thằng ông nội kia chắc vô sâu trong trung tâm rồi! Đm!" Thằng em tôi gật đầu: "Phải rồi! Lúc pháo bông chưa bắn em dạo vô trong thấy ổng ngồi trong đó mà. Chắc giờ kẹt cứng rồi chưa ra được đâu." Sau khi mở cửa cho thằng em tôi lên nhà thì tôi tiếp tục chờ đợi thằng còn lại trong vô vọng. Độ chừng 2h sáng thì ngoài đường có tiếng xe dừng lại, điện thoại lại có người gọi. Tôi bắt máy lên thì nghe bên kia nói: "Ra mở cửa cho anh với." Tôi lúc này thật ra mệt đến mức không còn tâm trạng để bực tức nữa. Tôi mở cửa cho nó dắt xe vào trong im lặng, được một lúc thì nó hỏi: "Giận anh hả?" Nếu mà tôi với nó không phải anh em họ, chắc tôi còn tưởng hai đứa đang yêu nhau. Tôi ngáp một cái rõ to trả lời: "Đi ngủ lẹ cho tui còn ngủ!" Nó lại hỏi: "Anh ngủ ở đâu?" Tôi trả lời: "Trên nhà chứ đâu?" Nó nói: "Giờ khuya vậy rồi, mở cửa lên nhà kêu cót két làm ông bà với chú thiếm thức giấc đó." Tôi chỉ ra ngoài sân: "Vậy anh ra đó nằm ngủ đi!" Minh Quang đáp: "Thôi cho anh ngủ ké một đêm dưới tiệm đi. Mai anh lên nhà." Tôi lắc đầu: "Chật chết sao ngủ được?" Nó đáp: "Cái giường dưới tiệm lúc trước chú thiếm ngủ chung còn được, em nhỏ người cỡ đó thì lo gì?" Trong đầu tôi nhảy số đùng đùng. Mẹ, thằng này nó để ý cái giường tôi ngủ to nhỏ thế nào luôn cơ à? Sao tôi cứ cảm giác nó là cố tình về trễ vậy nhỉ?

Sylr.

16,255 просмотров • 2 лет назад

Sau khi tôi học được cách pha chế đồ uống đường phố của Ấn Độ seedance 2.5 Từ gợi ý:👇👇👇 【Yêu cầu chung】 Video ngắn 28 giây, chế độ dọc 9:16, quay bằng điện thoại di động, vị trí máy quay cố định, quay một lần duy nhất hướng dẫn pha chế đồ uống hai ly. Phong cách tổng thể là một bộ phim hài tương phản kỳ quặc và sạch sẽ: nhân vật nữ chính trưởng thành bình tĩnh, khéo léo và thản nhiên pha chế hai ly đồ uống có ga màu sẫm với vẻ mặt lạnh lùng và kiềm chế, động tác của cô theo nhịp điệu của một bài hát kiểu Ấn Độ. Tất cả chất lỏng và nguyên liệu đều là đạo cụ; sản phẩm hoàn chỉnh chỉ để trưng bày chứ không phải để tiêu thụ. Không có lời thoại hay lời dẫn chuyện. 【Lời giới thiệu về cách quay phim chân thực】 Được trình bày theo phong cách video iPhone chân thực, quay bằng máy quay cố định, không qua xử lý. Chế độ dọc 9:16, độ phân giải 1080×1920, 30 khung hình/giây, tiêu cự tương đương 26-28mm, khoảng cách từ chủ thể khoảng 1,2 mét, ống kính hơi thấp hơn ngực, góc hơi hướng lên trên. Tất cả các cài đặt máy quay đều tự động, không qua chỉnh màu hậu kỳ hoặc hiệu ứng đặc biệt. Đoạn phim thể hiện hiệu ứng thở nhẹ và rung lắc rất nhỏ, không đều (không phải do rung lắc mạnh khi cầm điện thoại), điển hình của việc sử dụng điện thoại di động thực tế. Chế độ lấy nét tự động thỉnh thoảng gặp hiện tượng tìm kiếm, chậm trễ và mất nét trong thời gian ngắn. Cân bằng trắng tự động tự nhiên và nhẹ nhàng chuyển đổi giữa ánh sáng trắng lạnh trong nhà và phản chiếu trên mặt bàn. Hình ảnh nhìn chung phẳng, giữ được hiện tượng lóe sáng ống kính thực tế, quang sai màu ở rìa, hơi phơi sáng cục bộ, nhiễu điện thoại ở vùng tối và hiện tượng nhòe chuyển động tự nhiên. Không sử dụng bộ lọc làm đẹp, làm mịn da, chỉnh màu điện ảnh, độ sâu trường ảnh nhân tạo và không có chuyển động máy quay dựa trên bộ ổn định. Bố cục trải dài từ đỉnh đầu đến giữa đùi, với hai chiếc cốc luôn được đặt ở phía dưới khung hình. Người, bàn tay, chân trái, cốc và tất cả các quỹ đạo ném/bắt đều được ghi lại đầy đủ trong khung hình. Không có thu phóng, lia máy hoặc chuyển sang cận cảnh trong suốt quá trình quay. [Người + Khóa tư thế giống Siren] Một phụ nữ khoảng hai mươi tuổi, người trưởng thành gốc Đông Á, trang điểm nhẹ. Mặc HO2iXF9a4AAZsco Khuôn mặt, kiểu tóc, trang phục và tỷ lệ cơ thể của cô ấy vẫn nhất quán xuyên suốt. Suốt quá trình, cô ấy duy trì tư thế và ngôn ngữ như một nàng tiên cá: cơ thể hơi xoay tạo thành đường cong chữ S mềm mại, vai thả lỏng và hạ thấp, cổ thanh tú vươn dài, cằm hơi nhấc lên hoặc nghiêng sang một bên, hông hơi đẩy sang một bên, và đôi chân tự nhiên duỗi dài khi đứng hoặc nâng lên. Mí mắt khép hờ, ánh nhìn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tấm kính/máy quay, biểu cảm kiềm chế nhưng nguy hiểm, toát lên vẻ lạnh lùng, quyến rũ và xa cách của một nàng tiên cá. Các chuyển động của cô ấy luôn chậm rãi và kiềm chế, mang một vẻ quyến rũ, không bao giờ tỏ ra ngọt ngào, sống động hay nhiệt tình. Biểu cảm của cô ấy bình tĩnh và hơi thờ ơ; cô ấy nhìn xuống tấm kính trong khi thực hiện động tác, liếc nhìn máy quay một cách ngắn ngủi sau khi hoàn thành kỹ thuật chính, đôi mắt khép hờ và lạnh lùng. [Bối cảnh và Vị trí máy quay] Một nội thất hiện đại, phông nền là tấm tường màu xám với các đường nối chéo, một dải đèn trắng dài có thể nhìn thấy ở góc trên bên phải. Ở phía trước là một chiếc bàn màu nâu đỏ, trên đó đặt hai chiếc ly cao, trong suốt giống hệt nhau, mỗi chiếc đã được đổ đầy đá viên lớn; bên phải bàn là một chiếc bát nông đựng bột gia vị màu trắng thô. Máy quay được đặt cố định cách chủ thể khoảng 1,2 mét, ống kính hơi thấp hơn ngực và chụp từ một góc hơi hướng lên trên. Bố cục trải dài từ đỉnh đầu đến giữa đùi, với hai chiếc ly luôn ở phía dưới khung hình. Chủ thể, bàn tay, chân trái, ly và tất cả các quỹ đạo ném và bắt đều được ghi lại đầy đủ trong khung hình. [Cảnh quay theo thời gian nghiêm ngặt] [00:00-00:04.50] Nữ diễn viên chính khoanh tay trước ngực, thân người hơi xoay tạo thành hình chữ S, vai và cổ vươn dài. Sau đó, cô nâng đầu gối trái lên sát ngực, tay trái đỡ mắt cá chân trái, để bàn chân trái trần lơ lửng phía trên hai chiếc ly đá; Tay phải cô cầm một chiếc ly nhỏ đựng nước đá trong suốt, từ từ rót nước lên mu bàn chân và các ngón chân trái. Nước chảy qua các ngón chân và vào chiếc ly cao hơn bên trái, sau đó cô di chuyển chân trái sang chiếc ly cao hơn bên phải, lặp lại động tác tương tự. Chân trái của cô luân phiên giữa hai chiếc ly, những viên đá bị các ngón chân đẩy và dòng nước chảy xuống, tạo ra âm thanh lách cách chân thực. Cô nhìn xuống những chiếc ly, mí mắt khép hờ, toát lên vẻ lạnh lùng và kiềm chế, như thể đang pha chế một loại đồ uống bình thường. Hành động này là một sự tương phản hài hước, vệ sinh, được dàn dựng, không miêu tả việc uống nước. Máy quay tự động lấy nét trước tiên tập trung vào bàn chân, sau đó tìm kiếm nhanh trước khi quay lại chiếc ly. [00:04.50-00:08.50] Nữ chính hạ chân trái xuống, đứng thẳng trở lại, giữ dáng người hình chữ S và hơi đẩy hông sang một bên. Cô nhanh chóng cầm lấy một chiếc cốc nhỏ trong suốt và một chiếc hộp trong suốt khác, thực hiện một động tác pha chế ngắn gọn, điệu nghệ: cổ tay thoăn thoắt, bắt chéo tay để đổi cốc, tung cốc xuống thấp rồi bắt gọn, sau đó lăn cốc trên lòng bàn tay. Các động tác chậm rãi và tiết chế, mang một vẻ quyến rũ. Những chiếc hộp chỉ di chuyển dưới ngực cô, không bay ra khỏi khung hình. Những viên đá bên trong cốc tạo ra tiếng leng keng liên tục khi được lắc. Cuối cùng, cô rót đều phần nước đá còn lại vào hai chiếc ly cao và đặt chiếc hộp rỗng sang một bên bàn. Chế độ tự động lấy nét tìm kiếm trong giây lát và hơi chậm lại trong những chuyển động cổ tay nhanh. [00:08.50-00:11.50] Nữ chính cầm lấy một chiếc bát trắng nông ở bên phải bàn. Cô dùng đầu ngón tay phải lấy một ít bột gia vị trắng thô, rắc vào ly bên trái trước, rồi đến ly bên phải; sau đó, cô dùng cả hai tay gõ nhẹ vào miệng cả hai ly cùng lúc, để bột gia vị rơi vào các khe hở giữa những viên đá. Thân hình cô hơi nghiêng theo hình chữ S, đôi mắt khép hờ lạnh lùng nhìn những chiếc ly. Cô đặt chiếc bát trắng xuống, dang rộng hai tay sang hai bên, rồi nhanh chóng bắt chéo và lật cổ tay trước ngực, chuyển sang bước tiếp theo theo nhịp điệu âm nhạc. Chế độ cân bằng trắng tự động hơi lệch theo chuyển động của cánh tay. [00:11.50-00:16.50] Nhân vật nữ chính nhặt hai chai nước ngọt có ga màu sẫm giống hệt nhau, nắp đã được mở sẵn. Cô úp ngược cả hai chai cùng lúc, miệng chai bên trái thẳng hàng với ly bên trái, và miệng chai bên phải thẳng hàng với ly bên phải, rót với tốc độ hoàn toàn đồng bộ. Thân hình cô vẫn giữ hình chữ S, vai và cổ vươn dài, đôi mắt khép hờ nhanh chóng kiểm tra mực chất lỏng giữa hai ly. Hai dòng chất lỏng màu nâu sẫm đồng thời chạm vào đá viên, nhanh chóng tạo ra một lượng lớn bọt màu nâu nhạt trong ly. Cô giữ cho chiều cao và góc độ của cả hai chai luôn ổn định. Khi bọt nổi lên khoảng hai centimet dưới miệng ly, cô ấy đồng thời ngừng rót và di chuyển cả hai chai ra khỏi khung hình. Không được để bọt tràn ra ngoài. Chế độ lấy nét tự động tạm thời mất nét khi chất lỏng chạm vào rồi lại lấy nét trở lại. [00:16.50-00:19.00] Nhân vật nữ chính cầm một chai nhựa trong suốt, trước tiên rót một lượng nhỏ nước soda trong vào ly bên trái, sau đó ngay lập tức xoay cổ tay sang ly bên phải và rót cùng một lượng. Các động tác chậm rãi và có kiểm soát, thân người hơi nghiêng sang một bên. Chất lỏng trong suốt lại tạo ra những bong bóng nhỏ sau khi được rót vào đồ uống màu sẫm, và những viên đá lăn theo dòng nước. Cô nhanh chóng xoay cổ tay để di chuyển chai rỗng ra khỏi khung hình, sau đó vỗ tay trước ngực một lần. Chế độ lấy nét tự động nhẹ nhàng tìm kiếm theo cổ tay cô. [00:19.00-00:22.00] Hai loại đồ uống có ga màu nâu sẫm được đặt cạnh nhau trên bàn, với một lớp bọt màu nâu nhạt còn lại trên bề mặt. Nữ chính cầm hai tay giữ hai chiếc ly, đẩy chúng về phía trước, đưa lại gần nhau, nhẹ nhàng chạm vào nhau, rồi kéo chúng trở lại vị trí ban đầu theo nhịp điệu bài hát. Cơ thể cô giữ nguyên hình chữ S, mắt khép hờ và toát lên vẻ lạnh lùng. Những viên đá và chất lỏng bên trong ly tạo nên sự lắc lư quán tính chân thực, làm nghiêng bề mặt chất lỏng mà không bị đổ. Cô thả chiếc ly ra, hoàn thành một loạt các chuyển động chậm rãi, gợi cảm bao gồm khoanh tay, lắc cổ tay và vung tay trước bụng. [00:22.00-00:25.00] Nữ chính nhặt hai ống hút màu trắng dài được bọc trong bao bì riêng màu tối. Cô khoanh tay trên bao bì, đồng thời xoay và kéo ra ngoài, khiến hai ống hút nhanh chóng trượt ra. Cơ thể cô hơi nghiêng sang một bên, kéo dài cổ. Cô ném bao bì rỗng sang hai bên bàn, cầm mỗi tay một ống hút và thực hiện động tác vung đối xứng trước khi cắm chúng chính xác vào hai chiếc ly. Hai ống hút dài hơn hẳn so với ống hút thông thường, vươn chéo sang hai bên khung hình. Chế độ lấy nét tự động nhanh chóng tìm kiếm khi ống hút được cắm vào. [00:25.00-00:28.00] Nữ chính cầm cốc nước uống bên tay phải, thân người hơi xoay tạo thành đường cong chữ S mềm mại, vai thả lỏng, cổ thanh tú thon dài, mắt khép hờ, nhìn thẳng vào máy quay với vẻ mặt lạnh lùng. Cô từ từ nâng cốc lên ngang ngực và đưa cho máy quay xem. Trong cốc có một loại nước giải khát màu nâu sẫm có ga và đá, với một lớp bọt mịn còn lại trên bề mặt, và một ống hút dài màu trắng vươn lên theo một góc. Chiếc cốc đã uống hết bên trái vẫn nằm trên bàn. Cô không uống mà nhìn thẳng vào máy quay với vẻ mặt bình tĩnh, hơi tự mãn nhưng đầy nguy hiểm, bàn tay kia ngửa lên như một cử chỉ "mời gọi". 0,3 giây cuối cùng bị đóng băng, chế độ lấy nét tự động liên tục khóa vào khuôn mặt cô. [Phụ đề] Để tạo bản sao giống hệt bản gốc, có thể thêm phụ đề màu vàng đậm có viền đen ở phía trên trong khâu hậu kỳ: "Sau khi học cách uống các loại đồ uống đường phố Ấn Độ." Nên thêm văn bản này trong khâu hậu kỳ để tránh việc mô hình video tạo ra giao diện người dùng mạng xã hội. Các nút "Thích", phần bình luận, ảnh đại diện, menu và văn bản bị lỗi đều bị cấm. [Âm thanh] Nhạc pop sôi động với nhịp trống điện tử và giọng nữ tiếng Hindi được sử dụng xuyên suốt bộ phim; không có lời thoại. Giữ lại âm thanh của đá viên va chạm, nước được rót, nước chảy vào ly, ly thủy tinh được tung lên và bắt lại, bột rơi vào ly, đồ uống có ga được rót, bọt sủi, đáy ly cọ xát vào bàn, tiếng leng keng nhẹ và tiếng xé ống hút. Các hành động quan trọng được đồng bộ hóa với nhịp điệu của âm nhạc. Có thể xảy ra hiện tượng méo tiếng nhẹ ở micro ở âm lượng cao. [Tính liên tục] Toàn bộ phân cảnh chỉ có một nhân vật nữ chính, hai chiếc ly cao giống hệt nhau, đá viên, nước đá trong, bột hương liệu trắng, hai chai nước ngọt có ga màu sẫm, nước soda trong và hai ống hút dài màu trắng. Các vật dụng trong ly phải được thêm vào theo thứ tự sau: đá viên – nước đá trong chảy xuống đáy – bột hương liệu trắng – nước ngọt có ga màu sẫm – nước soda trong – ống hút dài; chúng không được xuất hiện sớm, biến mất đột ngột hoặc thay đổi cấu trúc ly. [Quay phim chân thực] Đoạn phim thể hiện chất lượng video chân thực, không qua xử lý, được quay bằng điện thoại di động với camera cố định, giữ nguyên những khuyết điểm tự nhiên của bối cảnh trong nhà. Tất cả các thao tác quay phim đều tuân theo đặc điểm vật lý của chế độ chụp tự động trên iPhone: thỉnh thoảng tìm kiếm và trì hoãn lấy nét tự động, độ lệch cân bằng trắng nhẹ, hiện tượng nhòe chuyển động chân thực, quang sai màu ở cạnh và hơi phơi sáng quá mức. Không sử dụng bất kỳ hiệu chỉnh màu sắc, bộ lọc, làm đẹp, ánh sáng điện ảnh, chuyển động ổn định máy quay hoặc hiệu ứng hình ảnh nào sau khi quay. 【Cảnh báo tiêu cực】 Chanh, lát chanh, nước chanh, dao, thớt, ớt đỏ hoặc các loại trái cây và rau quả khác đều bị cấm; người thật không được uống hoặc đưa đồ uống cho người khác đều bị cấm. Việc hoán đổi khuôn mặt, thay đổi quần áo, thêm tay, thêm ngón tay, vặn chân hoặc dính chân vào kính đều bị cấm; số lượng cốc không được thay đổi, đá viên không được nổi, chất lỏng không được chảy qua thành cốc và bề mặt chất lỏng không được không chịu ảnh hưởng của trọng lực; bọt nở vô hạn hoặc phun toàn bộ màn hình đều bị cấm; ném đồ vật lên cao nguy hiểm, cắt cảnh thường xuyên, chuyển động máy quay điện ảnh, chuyển động chậm quá mức, giao diện người dùng mạng xã hội, logo thương hiệu, văn bản bị méo mó và hình mờ đều bị cấm. Biểu cảm ngọt ngào, hoạt bát, nhiệt tình hoặc rụt rè đều bị cấm; đứng thẳng với hai chân khép lại đều bị cấm; bất kỳ việc làm đẹp hậu kỳ hoặc độ sâu trường ảnh nhân tạo nào đều bị cấm.

John

72,235 просмотров • 8 дней назад

Chưa kể, người không nghĩ đến cuộc sống hôn nhân, thật sự có người nghĩ là họ sẽ cần tình yêu để sống à =))))))))) Không có kẻ ke, nhưng nếu là fan của Lingling Kwong thì cũng phải nhớ rõ chứ. Chị này từng nghĩ đến cuộc sống tuổi già là ở mình chăm 100 chú cún, khéo trước đấy là không nghĩ tới hôn nhân thiệt. Mà cũng không nghĩ tới việc có con. Đùng, trời đánh để gặp trúng em đồng nghiệp nhỏ hơn 7 tuổi, xong tự dưng đổi tánh nghĩ gì mà mua nhà rồi có tiền rồi em nghĩ tới mua nhà thì câu đầu tiên là "Em mUốN KếT hÔn RồI hẢAAAA", chị Ling, người trúng tim đen thường hay nhột kiểu đó hả 🤗🤗🤗 "Đó là khoảnh khắc mà Ling nghĩ rằng có lẽ đời này mình sẽ không quỳ gối để tỏ tình với một ai khác nữa." Nghe chân thành dữ ha =))))) Quỳ gối tỏ tình lần nào cũng là dành cho em Orm, tự nghĩ rằng hành động thiên liêng như vậy khéo sẽ không dành cho ai khác. Nhìn thì cứ như fan couple suốt ngày kẻ ke, nhưng mà nhìn coi, mỗi lần quỳ nhìn chỉ còn thành tâm hơn cả fan coi nữa. Lần nào cũng nghiêm túc với em, gì giỡn được thì giỡn, gì cần nghiêm túc là nghiêm túc, đang tỏ tình mà em nhoi nhoi thì chát vô chân cho em bình tĩnh lại, không có nể nang gì hết =))))) Nhưng mà cũng hay, tình đầu là tình gà bông ngây ngô phết. Có ai mà có tình đầu cũng ngơ hết chứ không riêng độ tuổi nào. Khéo em Orm thấy mấy cái dễ thương từ chỉ nhiều lần nên lúc nào nhắc gì liên quan cũng tủm tỉm cười. Người ta lần đầu yêu, nên ôm cũng xin phép, chủ động xin phép ôm trông khi khéo 1 ngày em Orm ôm LingKwong của ẻm cả trăm lần. Trời ơi không có tưởng tượng được cảnh mỗi lần Orm nó ôm là nó phải xin phép "em ôm chị nhé" rồi mới ôm, trông nó mắc cười 😭😭😭 Kỷ niệm yêu nhau, muốn đi biển cùng em, đợi em có hứng rủ miệng mời lơi là cũng tranh thủ chốt liền. Quay chụp 7749 ảnh em mà em còn không biết hết. Thôi, coi như khù khờ mà cũng bắt đầu chủ động rồi, em Orm sướng nhất cuộc đời này, thích thầm đơn phương lâu như vậy, cuối cùng, à thì ra, crush cũng có thích mình, còn chủ động tỏ tình mình nữa, sướng số 1 💅💅💅 #หลิงออม #LingOrm

hanชน์พชรฐากูร 💫🐕🪽🍳🍮🌶

20,248 просмотров • 2 месяцев назад

Từ Móng Cái sang Đông Hưng coi ngó Tp 1 chút, ăn dĩa ốc rồi lên tàu cao tốc đi Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây. Nam Ninh xưa gọi là thành Ung Châu, từng bị Lý Thường Kiệt dẫn quân đi đánh phủ đầu (trong lịch sử VN thì chỉ có Lý Thường Kiệt là chủ động tấn công Bắc phạt). Tàu cao tốc Đông Hưng đi Nam Ninh vô cùng tiện lợi, chỉ cần hơn 1h là tới (ngày xưa tui đi xe đò cả 1 buổi). Giá vé rất rẻ. Nam Ninh với thời tiết giống Hà Nội. Tp có 5 lines tàu điện ngầm toả đi khắp. Những doanh nghiệp be bé 10 năm trước tui gặp nay đã lên tập đoàn, huy động cổ đông góp tiền để đầu tư mức vài trăm triệu đô la để mở hệ thống các nhà máy, các khu công nghiệp, xây trụ sở tập đoàn to đùng. Những cây hoa gạo họ trồng ở dải phân cách giữa đường phố nở hoa đỏ rực rỡ. Trời nồm ẩm, đường vào ga tàu điện ướt nhẹp thì họ dùng đèn sưởi và quạt để làm khô. Nếu học mô hình Tp hiện đại thì các tỉnh miền bắc VN nên sang đây (vì cùng khí hậu), còn các tỉnh miền nam VN thì nên sang học Singapore (cùng khí hậu, các loại cây trồng trên phố họ cũng đã nghiên cứu rất kỹ). Tui thấy 1 khách sạn dát vàng 7 sao, ngay trung tâm thành phố nên đặt ở mấy hôm. Ai dè vô đâu 2h phải bỏ của chạy lấy người. Người chủ ở đây không rõ gu thẩm mỹ và trình độ toán hình học ra sao mà sắp xếp vô cùng lộn xộn, khắp nơi treo tranh Phục Hưng châu Âu (loại sao chép, mùi dầu còn nồng nặc) và treo khắp nơi, hành lang lẫn nhà tắm. Trên trần trên sơn vẽ các bức tranh, nằm cứ mở mắt nhìn lên là ngồn ngộn phồn thực đập vào mắt, không tài nào ngủ được. Dát vàng thật, bạc thật, đồng thật nên nó hút nhiệt toả nhiệt, điều hoà heater bật thì nóng, mà không bật thì lạnh. Tui vội trả phòng, nói 不要退款, anh quản lý đu theo hỏi sao vậy, mày ko ngủ ở đây cũng được nhưng sáng mai qua đây ăn sáng với tao, nhiều món ngon lắm, cao lương mỹ vị á. Tui nói buổi sáng tao chỉ ly cà phê Americano và cái bánh mì nướng cho thơm miệng thôi, không có thích ăn mấy món bún phở thịt cá hành lá dắt đầy răng. Qua hotel khác bên cạnh, có 2 sao thui, mà ngủ được ngon lành.

Tony Buổi Sáng

106,120 просмотров • 1 год назад