Sensitive content

This media may contain sensitive content.

Загрузка видео...

Не удалось загрузить видео

На главную

Để nhớ một thời ta đã yêu...

16,764 просмотров • 17 дней назад •via X (Twitter)

Комментарии: 0

Нет доступных комментариев

Здесь появятся комментарии из оригинального поста

Похожие видео

BIẾT ĐẾN BAO GIỜ... CHÚNG TA MỚI THẬT SỰ BUÔNG BỎ❓️ Biết đến bao giờ… ta mới thôi nhắc về một cuộc chia tay đã kéo dài đến nửa thế kỷ❓️ Biết đến bao giờ… những giấc mơ dang dở giữa một dân tộc lại có thể liền lại như thuở ban đầu – như chưa từng có một cuộc chiến chia đôi lòng người❓️ Ngày xưa, cũng như mối tình đầu vụng dại, đất nước này từng là một bản tình ca dang dở. Một miền đi, một miền ở lại. Một bên mang trong tim lý tưởng, một bên ôm chặt giấc mơ không thành. Cũng như hai người yêu nhau mà chẳng thể cùng đi đến cuối con đường, phải buông tay trong nước mắt, để rồi cả đời cứ đau đáu câu hỏi: "Nếu khi ấy không có chia ly… liệu chúng ta đã khác?" Chiến tranh đã qua. Người sống lưu vong đã già. Người ở lại cũng không còn trẻ. Những vết thương không còn chảy máu nhưng vẫn nhức nhối mỗi lần ai đó nhắc về quá khứ. Có những đêm dài ở xứ người, một người lính năm xưa nhìn qua cửa sổ mà nhớ quê nhà, nhớ cánh đồng, nhớ tiếng ru của mẹ… Nhưng trong lòng lại chát đắng, vì chưa một lần được quay về như đứa con không dám nhận mặt cha. Cũng có những chiều quê lặng lẽ, người thương binh ngồi một mình bên khung cửa, tay cầm chiếc cốc rỗng không, nghĩ về người đồng đội năm xưa – kẻ giờ đây có thể đang lang thang nơi đất khách quê người, cùng chịu một nỗi đau như mình, mà chẳng bao giờ biết được. Chúng ta – những thế hệ sau – sinh ra trong thời bình, nhưng lớn lên giữa những tiếng thì thầm chưa bao giờ tắt của một cuộc tình lịch sử chưa được thứ tha. Đã đến lúc hỏi lại lòng mình: Biết đến bao giờ chúng ta mới thôi giữ mãi giận hờn? Biết đến bao giờ, người ra đi mới thôi hoài nghi người ở lại, và người ở lại mới mở lòng ôm lấy người ra đi? Biết đến bao giờ, chúng ta mới thôi đổ lỗi cho nhau, và bắt đầu lắng nghe – thật sự lắng nghe nhau như những người từng yêu rất sâu đậm, từng đau rất thật, và giờ chỉ cần một cái nắm tay để tha thứ? Tổ quốc không cần ai thắng , ai thua – tổ quốc cần những người con trở về. Tình yêu không đợi những ai đúng – tình yêu chỉ cần chúng ta chịu từ bỏ cái tôi để được nắm tay nhau lần nữa. Nếu ngày xưa cuộc chia ly ấy là điều không thể tránh khỏi, thì hôm nay – cuộc đoàn tụ là điều duy nhất có thể cứu chúng ta khỏi một cuộc trôi dạt không lối về. Chúng ta không còn nhiều thời gian. Người từng sống trong khói lửa giờ đã bước vào hoàng hôn cuộc đời. Nếu không phải bây giờ, thì biết đến bao giờ họ mới được yên lòng nhắm mắt? Đừng để những lời xin lỗi chậm trễ hơn cái chết. Đừng để sự đoàn tụ đến muộn khi lòng người đã hóa đá. Và đừng để quê hương mãi là bài hát buồn không lời kết. Nếu đã từng yêu nhau mà phải xa nhau – thì hãy để ngày trở về là một ngày được khóc trong vòng tay nhau, không vì giận, mà vì thương. Không vì oán, mà vì quá nhớ. Biết đến bao giờ…..❓️ Câu hỏi đó không dành cho lịch sử. Mà dành cho chính trái tim chúng ta – hôm nay. LbG

Jacson A Felts pi

48,657 просмотров • 1 год назад

Lớp Việt Văn | Ngáo Ngơ | Durex Chủ đề: “Một ánh mắt quen để lại" Đôi khi trong đời, chỉ một ánh nhìn thoáng qua cũng đủ lay động phần ký ức tưởng chừng đã ngủ quên. Ánh mắt ấy chẳng hứa hẹn, chẳng mời gọi, nhưng đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn. Như khúc nhạc cũ bỗng vang lên giữa phố đông, khiến lòng ta chùng lại, lặng đi trong thoáng chốc. Có những ánh nhìn chỉ chạm một lần mà làm ta nhớ mãi. Họ lướt qua ta như cơn gió, để lại một dấu ấn mơ hồ – thứ cảm giác không tên nhưng lại khiến ta luyến tiếc. Ký ức không chỉ là chuyện đã qua, mà là một nốt nhạc vẫn ngân vang trong tâm hồn. Tôi từng có một khoảnh khắc như thế, trong buổi chiều mưa năm nào. Một ánh nhìn từ người lạ dưới mái hiên khiến tôi bỗng lặng người. Suốt nhiều năm trôi qua, ánh mắt ấy như một phần ký ức trong tôi. Nhạc sĩ Trần Tiến từng kể về ánh mắt của cô gái Sài Gòn năm 1975 – người chỉ gặp thoáng qua nhưng để lại dấu ấn suốt đời ông. Trong “Tạm biệt chim én”, giàn hoa tím và đàn én bay trở thành biểu tượng của chia ly, của nỗi nhớ không tên. Hóa ra, nhớ nhung không phải là đau khổ, mà là cách ta thừa nhận giá trị của những khoảnh khắc đã qua và biết trân trọng hiện tại. Nỗi nhớ, nếu có hình thù, có lẽ sẽ mang dáng vẻ của ánh nhìn ấy: vừa dịu dàng lại vừa sâu thẳm. Nó có thể ẩn sau nụ cười, len lỏi trong giấc mơ, hoặc nằm ở khoảnh khắc ta vô tình đi qua góc phố cũ. Đôi khi ta tự hỏi: nếu ngày ấy ta dừng lại lâu hơn, nói thêm một lời, liệu mọi thứ có khác? Nhưng cuộc đời không có chỗ cho chữ “nếu”. Có lẽ chính sự dở dang ấy mới làm nên vẻ đẹp của ký ức. Một giấc mơ chưa kịp nở thường lung linh hơn một hiện thực đã phai màu. Thời gian rồi sẽ cuốn trôi tất cả. Nhưng đâu đó, giữa buổi chiều rơi nắng hay đêm khuya tĩnh lặng, ta vẫn bắt gặp mình khẽ cười với điều gì đó xa xôi. Vì có những ánh mắt không để yêu, mà để ta học cách nhớ. Và nếu một ngày, giữa muôn khuôn mặt lạ, có ai khiến tim ta khẽ dừng, có lẽ đó là một ánh mắt lạ mà quen. ——————— Nếu bài viết này cho bạn một niềm vui thì tặng mình một nút thả tim, một lời bình luận và một lượt chia sẻ nhé. Cảm ơn bạn đã đọc. Xin phép tag lớp trưởng Trần Nhật | Ben Băng đảng Ngáo Ngơ - Ngáo ngơ mà có nhiều ước mơ. Dung Hoàng | Dominique Trần Xuân Vỹ | Vanek Duy Nguyễn | Durex Nguyễn Công | Alan Như Vũ | Vivian Trầm Xuân Tiến | Teddy Pham The Quynh | Amdo Trần Linh | Lynne

Duy Nguyễn | Durex

23,463 просмотров • 8 месяцев назад