
Tony Buổi Sáng
@Tony_Buoi_Sang • 58,252 subscribers
Trang duy nhất của Tony Buổi Sáng ở X, mạng xã hội dành cho người từ 18 tuổi trở lên. Các bạn vui lòng không lấy bất cứ thông tin nào ở đây đăng sang FB nhé!
Shorts
Videos
Sensitive content
This media may contain sensitive content.

Các bạn xem hết clip này và quan sát kỹ, thật kỹ nha - Lúc đầu clip, người chủ cửa hàng đang cầm gì trên tay, để làm gì? Vì sao buôn bán luôn phải cầm trên tay cái đó? Mình đang làm ăn, có thói quen này ko? - Người bán khuyên gì với người sản xuất? Mình thấy lời khuyên này có hợp lý ko? Mình có máu làm ăn, máu làm ko?
Tony Buổi Sáng356,307 Aufrufe • vor 3 Monaten

Để đánh giá chính xác nhân phẩm của một người, hãy nhìn cách họ rời đi. Tui quan sát từ thương trường đến hôn nhân, tui thấy vầy. Có những huynh đệ từng thề nguyện vào sinh ra tử, nhưng khi rời công ty để nhảy sang công ty đối thủ hoặc ra riêng cạnh tranh với chính công ty cũ của mình, họ sẵn sàng đánh đổi nhân phẩm để kỳ kèo vớt vát từng đồng lợi ích cuối cùng. Có những cặp vợ chồng thề nguyện không lìa xa, từng mạnh miệng tuyên bố "nếu phải ly hôn, tôi để lại hết tài sản cơ nghiệp này cho cô ấy/cho anh ấy" nhưng thực tế thì họ nhiếc móc thậm chí đánh nhau dữ dội để tranh giành vài món đồ trong nhà. Phần lớn người thiếu đạo đức sẽ lộ "mặt tối" (shadow self) khi lợi ích cá nhân của họ bị đe dọa. Dân gian người ta nói hơi thô 1 chút, là "khi tình đã cạn, cái khốn nạn mới lòi ra". Còn tui thì sửa lại vầy cho nó dễ nghe hơn "khi lợi ích đã hết, cái nết mới hiện ra". Vì tình cảm và cái lợi ích chính là lớp keo kết dính, keo dính không còn thì mặt nạ của sự tử tế và văn minh sẽ rơi xuống, lộ rõ bản chất bên trong 1 người. Nhận đc clip rất hay từ bé Minh Nguyễn | Paul. Nhắc với các bé là, danh tiếng 1 người bắt đầu khi rời đi, ko phải lúc vào. Muốn hiểu một người, không cần nhìn lúc họ ĐẾN, hãy nhìn lúc họ ĐI. Người đến rồi đi như những chuyến xe đò đi ngang qua thị trấn nhỏ. Cách chúng ta rời đi sẽ cho người khác nhìn thấu nhân phẩm của mình.
Tony Buổi Sáng302,507 Aufrufe • vor 3 Monaten

Để có thể làm việc có năng suất, khi là học sinh hay sinh viên, cần học với cường độ cao. Ví dụ như ở ĐH top 100 thế giới, nhiều môn SV phải đọc 3 cuốn sách dày cộm trong 1 tuần, lên lớp giảng bài chứ thầy không giảng, thầy chỉ ngồi nghe. Những bạn này khi ra trường đi làm, hồ sơ giấy tờ dù có chất cao như núi thì cũng ko ngán, xử lý rốp rẻng trong mấy nốt nhạc. Còn người năng suất lao động thấp thì nó ngâm cho 6 tháng chưa xong, người học ít thì làm việc rất lâu. Học còn là động từ suốt đời. Khi ra trường đi làm, cũng phải học thêm cái mới vào buổi tối or cuối tuần. Học có thể không ứng dụng ngay, nhưng nó sẽ từ từ cải tạo con người mình. Có bạn nói vô lớp bậc thầy giao tiếp, D kêu đọc sách, thấy vô nghĩa nên rời lớp. Giao tiếp tốt cần gì đọc sách, mấy người tiểu thương chợ, mấy MC đám cưới có đọc sách đâu mà vẫn nói rào rào, bạn ấy nghĩ vậy. Nhưng cũng có bạn tin theo và đang miệt mài. Ai tin rồi sẽ thấy, học quá trình nạp lá dâu mỗi ngày để đến 1 lúc nào đó, nhả ra những sợi tơ óng ánh.
Tony Buổi Sáng421,263 Aufrufe • vor 5 Monaten
Sensitive content
This media may contain sensitive content.

Tui mê đọc sách từ lớp 2, mỗi lần đọc thơ & nghe nhạc xong thì tui cần mẫn ghi lại lời bài hát, ghi lại câu văn câu thơ hay vào cuốn sổ và học thuộc làu làu. Tích tụ ngôn ngữ như thế, đến khi lên lớp 11, có lần tui đoạt giải gì đó về đố vui (kiểu đường lên đỉnh Olympia) cấp trường, bất ngờ được thầy hiệu trưởng mời lên bục nhận giải. Tui phát biểu 1 đoạn ngắn nhưng có câu có cú, logic và hấp dẫn. Cả trường ngạc nhiên ghê lắm vì tui học A1, chuyên ban tự nhiên để thi Y dược, Bách Khoa... Có đứa cứ hỏi tui, mày chuẩn bị bài phát biểu này bao lâu, sao mày nói được lưu loát vậy? Vào bậc ĐH cũng thế, mỗi lần tui phát biểu là tụi nó say mê. Thời đó tui học buổi sáng, buổi chiều là đi làm thêm, 5h chiều là vô thư viện đọc sách tới lúc 8h15 thư viện đóng cửa mới về. Khi trình bày, tui hay dùng thủ thuật "biền ngẫu", lâu lâu lại chèn thêm vô vài câu thơ hoặc lời vài câu hát, để làm mềm đi vấn đề. Muốn "nói hay viết giỏi", cần 1 quá trình tích tụ thông qua nghe và đọc, nhưng mình phải bật mode sàng và lọc thật kỹ. Cái gì tích cực, có ích cho mình mới giữ mới nhớ, còn cái thuộc về cảm xúc cá nhân của người ta thì bỏ qua. Ví dụ khi tui đọc cuốn Một mình ở châu Âu, tác giả viết phần mô tả cảnh và người thì tui đọc, còn đề cập chuyện riêng hôn nhân này nọ của nhà văn thì tui pass, tui không đọc vì đó là cảm xúc phụ nữ, tui không nghiên cứu cái đó, chỉ muốn nghiên cứu những gì thú vị ở các TP châu Âu để có dịp mình đến đó, mình enjoy. Trên mạng XH cũng thế, tui đọc và sàng lọc rất nhanh, để không bị bất cứ cảm xúc tiêu cực nào ảnh hưởng đến mình. Ai tiêu cực thì tui bấm nút MUTE ngay, không đọc nữa. => Chúng ta có thể sẽ bị "lạc bước" vào những đam mê tăm tối, nhưng hãy "máu vẫn nóng nơi tim bồi hồi". Cho dù có bị ai đó "níu giữ đôi chân chúng ta" thì vẫn cứ ước mơ, kiên định để rồi một ngày sẽ "bay lên trong cơn mơ kỳ lạ". Nghe nhạc trưa nay.
Tony Buổi Sáng366,150 Aufrufe • vor 5 Monaten

Lý do mình ko bán được hàng hay khởi nghiệp lập nghiệp một thời gian là phá sản ở đây.
Tony Buổi Sáng145,727 Aufrufe • vor 2 Monaten

Nếu tàu 300km/h như thế này thì từ Đà Nẵng đi Huế sẽ mất bao lâu các bé biết hem?
Tony Buổi Sáng212,620 Aufrufe • vor 4 Monaten

Xưa tui đi làm trong các công ty nước ngoài của Việt Nam, 100 người thì 99 người nói kiểu này. Họ quen với việc làm báo cáo, họp hành bằng tiếng Anh, xong tạo thành 1 ngôn ngữ riêng, pha trộn. Nhận lương bằng tiền đô la Mỹ thì phải khác biệt. Ví dụ một sáng thứ 2 vầy, tui vào thì sếp tui nói "Tí nữa after lunch thì team mình sẽ có một cái internal meeting nhen. Các bạn chuẩn bị proposal và weekly reports để cùng nhau discuss, phải tìm ra được solution để submit cho sếp tổng vào cuối tuần này. Sếp tổng mới về nên proactive và pressure dữ lắm. Ai chiều nay busy với các schedule đã hẹn trước với client thì inform cho bên admin biết nhen. Còn lại tất cả phải participate, đúng 2h nhen, on time giùm chị". *Các bé đi làm, nghe sếp nói vầy thì có hiểu gì không? Nhắm có đi làm công ty nước ngoài được hem?
Tony Buổi Sáng14,063 Aufrufe • vor 9 Tagen

Nay tui đi công việc về trễ. Khi sang đường, dưới ánh đèn vàng, bỗng có 1 bóng chim bay về tổ. Tui ngước lên chưa kịp nhìn thì bỗng nghe 1 tiếng gọi từ phía sau, đó là người cha gọi cô con gái đạp xe nhanh lên 1 chút, hình như họ đang tập đạp xe. Tui chợt nhớ đoạn này: "Dưới ngọn đèn, một bóng chim qua Giữa đường đi, một người đứng gọi Có biết gì về ngày chưa tới Những ngày ngồi rủ tóc âm u Nghe tiền thân về chào bóng lạ Những mai hồng ngồi nhớ thiên thu!" Vội nhờ bạn admin down bài này về gửi các bé nghe. Giọng ca này khá lạ, nếu các đến Hà Nội thì có thể đi nghe cô hát ở phòng trà Trịnh Ca.
Tony Buổi Sáng71,299 Aufrufe • vor 2 Monaten

Các bé nghe bài này nhen. Xưa tui phải tự mình gặp các bạn du học sinh nhờ chép ra lời, thức đêm tập hát để đi Campuchia bán hàng. Đi nước nào là tui hát tiếng nước đó. Các bé nghe bài này xong, quay lại clip hát hoặc nhép miệng cũng được, miễn nhép đúng chữ đúng nhịp, thì tui sẽ cho vô lớp "Sử dụng ven hoá nghệ thuật trong việc chinh phục khách hàng và nhà cung cấp". Lớp này sẽ hạc thơ ven ca múa xiếc ảo thuật đầy đủ nhen. Bứt tóc móc mắt miễn khách hàng mua hàng thiệt nhiều, trả tiền trước còn nhà cung cấp thì cho giá thiệt rẻ và cho nợ lâu dài. Lời bài hát: Cùng tắm dòng sông Mekong. Cùng chung cánh đồng bát ngát. Việt Nam Campuchia - sát vai nhau - gìn giữ biển Đông. Đoàn kết - nào tay trong tay. Cùng chung - mối thù đế quốc. Việt Nam Campuchia - sát vai nhau - gìn giữ hòa bình. LK: Việt Nam Campuchia - tay cầm tay - samaki Việt Nam Campuchia tay - cầm tay - samaki Việt Nam Campuchia - tay cầm tay - samaki Lời tiếng Khmer: Ngut Tuk Tun’lê Mê Kông. Ruồm Kh’nia Chitt Muôi Th’laem Muôi. Ruồm Mitt Kăn Đay Lok S’tuôi Thee Rek’sa Sokh Son tê Phiệp. Sa’mak ’ki Kiak S’ma P’ro’dut. Muồh Mot Oong Aach Ủt P’riệp. Viêt Nam Kampouchea Kăn Đay Kh’nia Ruồm Sa’mak’ki. LK: Việt Nam Campuchia - tay cầm tay - samaki Việt Nam Campuchia tay - cầm tay - samaki Việt Nam Campuchia - tay cầm tay - samaki
Tony Buổi Sáng72,354 Aufrufe • vor 2 Monaten

Vấn đề này tui đã nói đi nói lại cả chục lần rồi nhen các bé. Giờ tui đăng bài cô này nói để khách quan hơn. Không ai quan tâm mình nhiều như mình tưởng đâu. Đó là sản phẩm của trí tưởng tượng và sự suy diễn. Người ta nói hay viết cái gì đó, mình cứ nghĩ là nói đến mình, không có đâu, mình có là ai đâu mà người ta dành nhiều thời gian vậy? Câu thành ngữ "có tật, giật mình" nghĩa vậy. Mình đăng bài, còm bài và cứ sợ người này người kia phán xét, đánh giá...thực chất là người ta không có để ý, hoặc không có nhớ đâu. *Tui viết bài từ năm 2013, rất nhiều bài share và còm, "tâm đắc quá, đây là bài học lớn, lưu về đọc 1 chục lần để suy ngẫm", hay "đúng là con có cái khuyết điểm này, cần phải sửa chữa". Nhưng năm 2015 tui đăng lại, cũng những bạn đó, đọc và nói "mới mẻ quá, điều này con chưa từng biết trước đây". Trí nhớ của con người không có tốt, họ chỉ nhớ tạm thời vài bữa thôi. Người đời chê khen, 6 tháng sau, 1 năm sau người ta đã quên sạch, chỉ còn mình là ghim miết trong lòng rồi u uất. Dại quá, không việc gì phải như thế, bản lĩnh không có nên bị tác động. Người ta nắm điểm yếu này để hạ mình dễ như trở bàn tay. Như ngày xưa, thầy cô nói tui đừng có đi thi, thi sẽ rớt 100%, nghe lời thầy đi, nghe lời cô đi. Tui vẫn cứ đăng ký, xong đậu, cũng chính ông thầy bà cô đó tới chúc mừng, họ quên mất bữa họ khuyên gì. Nên lời khuyên hay bình luận của thiên hạ, miễn phí nên không có giá. Tui xưa nay ai khuyên thì đều "phản tỉnh", nhìn bản thân người khuyên, xem có thành tựu thì còn để ý chút, còn họ không có thì tui chỉ cười, rồi "nước đổ lá khoai", trôi tuột hết. Kiểu ba má hay thầy cô khuyên về việc làm ăn vậy, họ có doanh nghiệp đâu, có quản lý ngàn người ngàn tỷ bao giờ đâu mà khuyên đúng. Họ đứng 1 góc quan sát, hiểu biết nhỏ nhoi và nói theo nhận thức của họ thôi. Ai làm thật, thành hay bại gì cũng đều có cái hay, may ra mới nên nghe theo. Còn lời đàm tiếu (đàm: nói, tiếu: vui) cũng là vì bản thân họ cần chút vui sướng, lấy người khác ra làm vui nên cùng 1 đề tài, họ sẽ hết thấy vui khi nói lại. Giống chuyện cười, mình sẽ hết cười khi nghe lần thứ 2. Muốn xây dựng được nhân hiệu (thương hiệu cá nhân) thì phải hiểu điều này trong tâm lý học. Non bản lĩnh, non gan quá thì không làm ăn được. Vì luôn sợ người khác nói, đánh giá, chê cười. Ai cười cợt chế giễu gì kệ mẹ nó. Họ không có nhớ đâu. Cứ không vi phạm pháp luật, không hại người là mình take action!
Tony Buổi Sáng27,267 Aufrufe • vor 1 Monat

Sáng nay tui có giải thích từ "trăm họ", thì chợt nhớ đến bài hát này. Bài hát có từ thập niên 60, khi dòng sông Bến Hải chia đôi sơn hà và trăm họ ước mơ, mơ mái nhà với những buổi chiều khơi lửa để nấu cơm, để yên ấm ngồi ăn với nhau. Ước mơ nhỏ nhoi của thời tao loạn. Câu chốt là "thương những chiều nắng rọi bờ sông". Chẳng có cảnh đẹp thiên nhiên nào mà gợi cho lòng người nhiều cảm xúc như những buổi chiều "nắng rọi bờ sông". Bài này có nhiều lời nhưng cô ca sĩ đã rút gọn lại hát có nhiêu đây, rất giàu hình ảnh văn học. Các bé nghe. Mùa hè năm nay anh sẽ ru em tròn giấc ngủ trên ngàn Em nằm mơ mà nghe niềm tâm sự réo Trăm họ ước mơ, mơ mái nhà chiều khơi lửa ấm Lứa tuổi tròn hai mươi tìm lại những đêm ân tình!
Tony Buổi Sáng19,739 Aufrufe • vor 25 Tagen
Sensitive content
This media may contain sensitive content.

Đi buôn không lỗ thì lời, Cứ đi cho biết mặt trời mặt trăng! (Ca dao)
Tony Buổi Sáng64,457 Aufrufe • vor 4 Monaten

Tố chất người làm tướng 1. Trong Hán Sở thư hùng, thiên hạ vẫn cho là Hạng Vũ giỏi hơn Lưu Bang, nhưng chung cuộc lại thua. Có nhiều nguyên nhân, nhưng lịch sử nhắc sâu vào 1 chi tiết là Hạng Bá, chú của Hạng Vũ, người mà Hạng Vũ tin tưởng hết lòng, chỉ là tầm thường dân, không đủ bản lĩnh làm sếp. Cho làm tướng (kiểu CEO ngày nay của các doanh nghiệp) nhưng lại không giữ miệng, tiết lộ chuyện cơ mật, khiến phía Hạng Vũ thất bại trong đợt tấn công vào Lưu Bang. Tố chất lớn của người làm tướng, làm đại nghiệp, là phải kín bưng, các nước cờ họ đi không ai biết, kể cả vợ con. Nhiều vị tướng bại trận cũng vì tiết lộ ngày mai mình đi đâu cho vợ hoặc người tình, và vợ/người tình thì lo lắng, đi ra chợ gieo quẻ bói xem cát hung thế nào, và cứ thế việc quân lọt ra ngoài. Tố chất là người làm tướng là không chia sẻ việc quân với người không liên quan. Một khi đã chấp nhận lấy một ông chồng hoặc bà vợ làm tướng làm soái thì chỉ nên biết là "chồng đi công tác" thế thôi, còn lại không nên tò mò việc quân vì mình không liên quan, không được phép biết những chuyện cơ mật đại sự của quốc gia. 2. Bạn A, năm ngoái làm hồ sơ du học. Mới dự định mà đã kể khắp vì chịu không nổi. Thế rồi bạn phỏng vấn trượt visa, sau đó thì phải giải đáp thắc mắc của cả trăm người, tốn thời gian vô cùng. Người thương thì lo lắng, người ghét thì hả hê, người quan tâm tò mò thì bu vô hỏi. 3. Ca sĩ B, vừa có thai là loan tin ầm ĩ trên báo. Post hình chuyện thai nghén, chồng chăm sóc vợ ăn uống ra sao lên phây. Người thương cũng nhiều mà kẻ ghét cũng không ít, nên khi nghe cô động thai thì vui mừng bảo cho chừa, nói những lời ác độc cay nghiệt, hả hê. Lần sau cô có thai, cô bí mật cho đến ngày sinh. Gặp mình, cô nói, trước đây, em thật dại dột khi chia sẻ chuyện cá nhân. Lẽ ra, khi có thai, chỉ có 2 người em nên thông báo là chồng em và mẹ ruột em. Vì họ là người sẽ giúp em khi sinh. Còn những người KHÔNG THỂ GIÚP MÌNH, việc thông báo tin tức cho họ sẽ khiến mọi thứ rắc rối thêm. Với người không liên quan thì không việc gì phải báo cáo hay chia sẻ, đó là nguyên tắc về thông tin cá nhân, nhưng giờ em mới hiểu. Chuyện mình bị bàn tán, bị cản là DO MÌNH nhiều chuyện mà ra, chứ mình không nói CÁI MÌNH NGHĨ TRONG ĐẦU sao ai biết? 4. Bạn C, sau 5 năm làm phiên dịch thì quen một đối tác người Nhật, ông ấy đề nghị đầu tư một cơ sở sản xuất tăm xỉa răng để xuất khẩu, bạn lo đầu Việt Nam, ông Nhật lo tiếp thị ở bên kia. Bạn vốn là “con ngoan trò giỏi” nên nghỉ làm cũng xin phép gia đình, mở cơ sở làm ăn cũng xin phép. Cha đồng ý - mẹ phản đối. Bà mẹ tới gặp ông Nhật, điều tra đời tư người ta, ông Nhật không chịu, nói làm ăn thì liên quan gì đưa giấy tờ kết hôn hình vợ con ông ấy bên Nhật cho coi. Rồi bà mẹ sợ nên làm ầm ĩ cả lên, ai ai cũng biết, bạn nhức đầu đòi chết đòi sống. Sau này bạn nói những chuyện cá nhân làm ăn như thế này, không cần phải thông báo với cha mẹ gì cả. Chuyện mình mình làm, làm ăn chỉ thông báo với người LÀM CHUNG, NGƯỜI GÓP VỐN. Người làm ăn là đối tác, gặp gỡ bàn chuyện kinh doanh mà dắt chồng vợ cha mẹ đi theo, thật là phiền cho người ta. Họp lớp hay đám bạn thân đi nhậu cũng vậy, cứ có vợ có chồng kè kè theo, thật là khó tự nhiên cho người khác. Ra mở công ty mà chồng làm giám đốc, vợ làm kế toán thì công ty đó chỉ phát triển ở giai đoạn đầu. Vì tiền quản chặt quá, cơ hội dễ bị bỏ qua, không chịu bỏ tiền đầu tư thì sao có thu hoạch, sợ mất sao làm lớn, chỉ đưa mồi nhỏ ra nhử thì chỉ có thể câu được cá nhỏ. Và người giỏi cũng ngại vô làm, tâm lý họ sợ gia đình trị trong doanh nghiệp, nhất là ra những quyết định cảm tính, tùy tiện vì “vợ thấy con đó ngứa mắt, chồng đuổi đi cho vợ”. Có bữa thì cả giám đốc và kế toán trưởng đều vắng mặt, không ai ký giấy tờ vì “nhà có đám giỗ”. Các doanh nhân lớn, không ai biết mặt chồng con, vợ con của họ là ai, làm gì, ở đâu, có người chỉ giữ 1 ít cổ phần trong công ty và hết. Dù 1 đám “tò mò viên” suốt ngày vểnh tai lên nghe ngóng, săn hình, đồn thế này, thế kia... Mình còn quan tâm đời tư người khác là mình còn quá tò mò tiểu nông và....quá rảnh. 5. Bạn D, học xong cấp 3. Lúc bạn thi ĐH, ngành ngân hàng còn hot. Bốn năm sau, ngành này bão hoà, trường nào cũng hàng nghìn bạn tốt nghiệp. Vật vạ mãi ở phố, bạn đăng ký thực tập sinh nông nghiệp ở nước ngoài. Làm lương một ngày khoảng 60-70 đô la Mỹ, nhưng lao động chân tay, có 1-2 ngày đi học/tuần. Bạn thấy thú vị nhưng gia đình bạn thì không. Nghe con trai kể "chuyện ở bển", ba mẹ bạn kể cho chòm xóm nghe ngay, rồi chỉ sau 1 ngày, cả huyện đều râm ran. Nói tưởng học giỏi vậy thì làm ông này bà kia, té ra đi xuất khẩu lao động. Có vô NASA Boeing gì đó còn tạm chấp nhận, đằng này đi hái cà chua trồng nấm, vắt sữa bò…xấu hổ chưa. Cha mẹ bạn ấy thì buồn vì khổ tâm, còn bạn ấy thì tâm tư mãi. Đọc thư bạn mà mắc cười. Mắc mớ gì buồn. Kệ mọe họ chứ, có nuôi nhau ngày nào đâu mà quan tâm họ nghĩ gì, họ nói gì. Chữ sĩ được trọng quá mức trong văn hoá Khổng Giáo khiến ai cũng muốn ngồi đọc sách và chỉ tay năm ngón, bất chấp năng lực. Rồi hệ quy chiếu của mình xưa nay là hệ quy chiếu văn hoá làng xã, nên anh Dư chị Luận nào đó…dựa trên hiểu biết nhỏ nhoi của mình mà nhiệt tình đánh giá người khác. Ai cũng biết người khác phải nên làm gì, phải sống thế nào trừ bản thân họ. Hàng xóm láng giềng người quen là ai? Tập hợp những con người đó với nhận thức có hạn, hiểu biết có hạn,…nên không việc gì phải sợ. Mỗi người trong chúng ta giỏi lắm biết và giao tiếp với 1000 người, quanh đi quẩn lại 1000 người đó biết nhau, chuyện đông tây nam bắc có biết chi mô mà ý cò ý kiến? Ngoài kia thế giới có 7 tỷ người so với tập hợp 1000 người trong làng hoặc trong phường, có nhiều cái khác lạ lắm. Những cái thành công, thất bại, trí khôn và kinh nghiệm của người quen không giải quyết được, không thể hiểu được, không đánh giá được. Lúc triều đình Huế cử người đi sứ Pháp, sứ về kể bên đó có đèn chúc đầu xuống, quan văn triều đình cười như nắc nẻ. Rồi kể có xe đi hai bánh, không ai tin, nói hai bánh sao cân bằng, sao chạy được. Bảo là thằng ni răng mà nói xạo nói điêu, cả đám ngồi uống trà bên sông Hương cười chế nhạo, râm ran cả chợ Đông Ba. Chiếc bóng đèn điện và chiếc xe đạp đã vượt qua mọi khả năng tưởng tượng của họ. Vô bộ lạc nào đó kể có cái ống sắt, bỏ mấy trăm người chạy đà trên đường băng rồi bay lên không trung cả chục cây số trên mây, rồi tới nơi gần đến thì giảm tốc độ và hạ xuống, thả người chui ra, 1000 km chỉ mất có 1h đồng hồ, thì khả năng bạn sẽ bị hoả thiêu vì hoang tưởng. KIẾN THỨC, KINH NGHIỆM, THIỆN NGUYỆN THÌ TÍCH CỰC CHIA SẺ, CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT, CÒN CHUYỆN CÁ NHÂN HAY LÀM ĂN, THÌ CHỈ CHIA SẺ CHO NGƯỜI CÓ THỂ GIÚP ĐỠ MÌNH. Dặn cha dặn mẹ, con báo cho biết vậy thôi, đừng chia sẻ chuyện riêng của con ra ngoài, con mà nghe là không có lần thứ 2 kể chuyện. Đám cưới làm vừa phải thôi, làm hoành tráng quá, lỡ ly hôn đi giải trình mệt mỏi. Làm ăn thì khai trương giản dị thôi, rầm rộ quá lúc phá sản đóng cửa nghe điện thoại "sao vậy em, sao vậy anh.." đến cháy máy á. 6. Việc mình dự định thì mình âm thầm triển, không cần phải chia sẻ với bố mẹ anh chị em vợ con gì sất, kẻo họ lo lắng và đi hỏi thăm chỗ này chỗ kia, cũng toàn bà Tư bà Bảy. Cứ qua hỏi ông Năm là con trai tui sắp đi Israel thực tập, thì ông Năm nói là đừng đi, bên đó đang bắn nhau ghê lắm, tui nghe trên tivi về dải Gaza, bờ tây sông Jordan…. Thực tế là trong 1 năm, lượng người chết do xung đột ở đó không bằng tai nạn giao thông do xe máy ở nước mình trong một ngày. Có bạn muốn đi đào tạo kỹ sư bên Nhật, bà mẹ liền cắp nón qua bà Bảy hỏi, vì bà Bảy hồi trẻ từng ở thành phố, từng bán cà phê cho một ông Nhật. Bà Bảy liền phán bên đó động đất ghê lắm, cho đi là mất con, tui lạ gì nước Nhật. Bé Vy (con chị Tuyết, chị họ mình) được học bổng đi Mỹ. Bữa bé Vy lên phường làm giấy tờ, anh văn thư ký giấy xong là ra quán cà phê bên chợ loan tin. Chị Hồng bán bún bò vừa gắp bún vừa vểnh tai nghe ngóng, nghe cái Vy sắp đi Mỹ thì ngưng bán, nói khách ăn nhanh nhanh giùm, bữa nay nhà có chuyện. Chị rửa tay, chùi chùi vào quần, tất tả qua nhà chị Tuyết nói “bên Mỹ xả súng hàng loạt, em có bà con bên đó", "anh chị phải cản lại, con của mình, mình cho hay không cho tụi nó phải nghe, không là đại bất hiếu”, “nó mà kiên quyết đi là chị từ nó cho em. Con em là em bóp mũi chết chứ ở đó mà dám trái ý”, “Em bỏ cả nồi bún bò qua đây chỉ để “chân tình góp ý” thôi đấy! Còn nhớ năm 2000, mình đi Hồng Kông làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia trong 6 tháng, hồi đó còn thơ ngây, hay đem chuyện ra kể cho bạn bè người thân nghe. Nghe kể xong, bạn bè cà phê nói đừng đi mày ơi, bên đó người ta bắn nhau chéo chéo trên phố, ghê lắm. Mình chỉ cười, vì trong tâm thức các bạn, Hồng Kông là thế giới của phim xã hội đen TVB với Thành Long, Châu Nhuận Phát, Lê Minh, Lưu Đức Hoa, Trương Mạn Ngọc, … 2014
Tony Buổi Sáng196,036 Aufrufe • vor 1 Jahr

Nay tui đã thức dậy theo giờ VN roài. Chúc các bé 1 ngày đầy năng suất nhen. Mở cửa, đon đả mời khách tới để kiếm tiền nhen. Miệng mồm xởi lởi. Cười tươi thật tươi, mặt lanh thiệt lanh. Em chào chuỵ, chuỵ của em. Em chào anh, anh của em. Con chào cô, cô của con. Cháu chào chú, chú của cháu.... Các bé có xởi lởi được hem? Bé nào làm được clip "xởi lởi" hem. *Trong clip là cách chào mới khách của người Hoa ở các chỗ kinh doanh. Đầu tiên là "hoan nghênh quang lâm" khi khách đến, rồi "thỉnh mạn tẩu" tức "đi thong thả, tạm biệt nhé, bảo trọng" khi khách rời đi.
Tony Buổi Sáng12,944 Aufrufe • vor 28 Tagen

Từ Móng Cái sang Đông Hưng coi ngó Tp 1 chút, ăn dĩa ốc rồi lên tàu cao tốc đi Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây. Nam Ninh xưa gọi là thành Ung Châu, từng bị Lý Thường Kiệt dẫn quân đi đánh phủ đầu (trong lịch sử VN thì chỉ có Lý Thường Kiệt là chủ động tấn công Bắc phạt). Tàu cao tốc Đông Hưng đi Nam Ninh vô cùng tiện lợi, chỉ cần hơn 1h là tới (ngày xưa tui đi xe đò cả 1 buổi). Giá vé rất rẻ. Nam Ninh với thời tiết giống Hà Nội. Tp có 5 lines tàu điện ngầm toả đi khắp. Những doanh nghiệp be bé 10 năm trước tui gặp nay đã lên tập đoàn, huy động cổ đông góp tiền để đầu tư mức vài trăm triệu đô la để mở hệ thống các nhà máy, các khu công nghiệp, xây trụ sở tập đoàn to đùng. Những cây hoa gạo họ trồng ở dải phân cách giữa đường phố nở hoa đỏ rực rỡ. Trời nồm ẩm, đường vào ga tàu điện ướt nhẹp thì họ dùng đèn sưởi và quạt để làm khô. Nếu học mô hình Tp hiện đại thì các tỉnh miền bắc VN nên sang đây (vì cùng khí hậu), còn các tỉnh miền nam VN thì nên sang học Singapore (cùng khí hậu, các loại cây trồng trên phố họ cũng đã nghiên cứu rất kỹ). Tui thấy 1 khách sạn dát vàng 7 sao, ngay trung tâm thành phố nên đặt ở mấy hôm. Ai dè vô đâu 2h phải bỏ của chạy lấy người. Người chủ ở đây không rõ gu thẩm mỹ và trình độ toán hình học ra sao mà sắp xếp vô cùng lộn xộn, khắp nơi treo tranh Phục Hưng châu Âu (loại sao chép, mùi dầu còn nồng nặc) và treo khắp nơi, hành lang lẫn nhà tắm. Trên trần trên sơn vẽ các bức tranh, nằm cứ mở mắt nhìn lên là ngồn ngộn phồn thực đập vào mắt, không tài nào ngủ được. Dát vàng thật, bạc thật, đồng thật nên nó hút nhiệt toả nhiệt, điều hoà heater bật thì nóng, mà không bật thì lạnh. Tui vội trả phòng, nói 不要退款, anh quản lý đu theo hỏi sao vậy, mày ko ngủ ở đây cũng được nhưng sáng mai qua đây ăn sáng với tao, nhiều món ngon lắm, cao lương mỹ vị á. Tui nói buổi sáng tao chỉ ly cà phê Americano và cái bánh mì nướng cho thơm miệng thôi, không có thích ăn mấy món bún phở thịt cá hành lá dắt đầy răng. Qua hotel khác bên cạnh, có 2 sao thui, mà ngủ được ngon lành.
Tony Buổi Sáng106,120 Aufrufe • vor 1 Jahr