Tony Buổi Sáng's banner
Tony Buổi Sáng's profile picture

Tony Buổi Sáng

@Tony_Buoi_Sang50,753 subscribers

Trang duy nhất của Tony Buổi Sáng ở X, mạng xã hội dành cho người từ 18 tuổi trở lên. Các bạn vui lòng không lấy bất cứ thông tin nào ở đây đăng sang FB nhé!

Shorts

Công việc tui thường bay quanh 4 TP là Thượng Hải, Đài Bắc, Hongkong, Singapore nên luôn thấy ng ta đi nhanh làm nhanh. Và chăm chỉ cật lực. Như hình ảnh bé này, làm clip hay live bán hàng gia dụng, ở khu Ximen Taipei. Bé làm liên tục 1 tiếng đồng hồ khi tui có mặt ở quán trà sữa đối diên Tui ko biết trước đó bé đã làm bao lâu, và sau khi tui đi thì bé ấy còn làm bao lâu nữa. Nước người ta giàu ghê lắm rồi, mà vẫn cật lực làm vậy đó.

Công việc tui thường bay quanh 4 TP là Thượng Hải, Đài Bắc, Hongkong, Singapore nên luôn thấy ng ta đi nhanh làm nhanh. Và chăm chỉ cật lực. Như hình ảnh bé này, làm clip hay live bán hàng gia dụng, ở khu Ximen Taipei. Bé làm liên tục 1 tiếng đồng hồ khi tui có mặt ở quán trà sữa đối diên Tui ko biết trước đó bé đã làm bao lâu, và sau khi tui đi thì bé ấy còn làm bao lâu nữa. Nước người ta giàu ghê lắm rồi, mà vẫn cật lực làm vậy đó.

181,098 次观看

Chuẩn bị 1 bài live stream như thế nào? Thể hiện mình là đứa có trí, có trình độ, thì phải soạn nội dung nói. Lúc đó ứng khẩu nói thì lúng túng ngay. Tụi TQ nó live ào ào thực ra là đã soạn trước bài, và học thuộc, cứ thế mà nói. Lanh lợi thì nhờ AI nó soạn cho mình. Nay tui ví dụ. Mình đang đưa đoàn đại lý đi du lịch chẳng hạn, mình live thì sẵn tiện giới thiệu để thu hút lượng đại lý mới. Bài live do AI soạn và tui bổ sung ý như sau: " Chào mọi người. Tôi là...., quản lý của công ty....Hiện tại tôi đang ở...., chuyến đi này là chuyến du lịch do công ty tài trợ 100% cho các đại lý của công ty. Hiện tại mọi người đang ngồi nhạo, không khí ở đây rất là vui. Các anh chị đại lý vừa ăn vừa trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh. Điều đặc biệt là tất cả những người đang có mặt ở đây đều là đại lý đạt doanh số. Tuy nhiên cũng phải nói rõ là. Nếu chưa đạt đủ doanh số thì mọi người vẫn có thể bù thêm một phần chi phí nhỏ để tham gia chuyến đi. Tức là ai cũng có cơ hội đi du lịch cùng hệ thống, có DN nào có chính sách tuyệt vời như thế không? Tôi không biết, vì xưa nay tôi chỉ làm ở đây (cười hố hố lên, và nhờ các anh chị đại lý đang ngồi phía sau mình vỗ tay bôm bốp). Nói tiếp: Ở đây có rất nhiều anh chị bắt đầu từ con số 0, chưa từng kinh doanh gì trước đó. Nhưng chỉ sau vài tháng làm việc cùng hệ thống, đã đạt doanh số và được đi du lịch cùng công ty. Hiện tại công ty đang kinh doanh các sản phẩm như:... (nói vô, giơ SP lên). Sản phẩm này là sản phẩm tiêu dùng nên dễ bán. Sp đạt chuẩn...., ai dùng cũng khen, tác dụng.... (nói xong lại cười hô hố và bắt đại lý phía sau vỗ tay bôm bốp). Tôi nhắc lại, các bạn vì sao nên làm đại lý cho chúng tôi: Điểm thuận lợi là: •Không cần vốn quá lớn •Có hệ thống đào tạo •Người làm lâu năm sẽ hướng dẫn người mới Nếu bạn có vốn, bạn có thể nhập hàng và làm đại lý, hưởng mức chênh lệch lợi nhuận khá tốt. Còn nếu chưa có vốn, bạn vẫn có thể bắt đầu bằng đại lý cấp 2 hoặc cộng tác viên, tức là lấy công làm lời – bán được là có thu nhập. Chúng tôi luôn tạo điều kiện để người mới bắt đầu cũng có cơ hội phát triển. Nếu bạn quan tâm và muốn tìm hiểu thêm, hãy để lại bình luận ngay nhé, kèm số zalo. Những ai bình luận ở đây thì chúng tôi sẽ mời vào group đào tạo. Học 1 tuần, thấy thích thì làm, không thì thôi. Hy vọng một ngày nào đó bạn cũng sẽ có mặt trong những chuyến đi như thế này cùng chúng tôi. Quay lại nói y chang như thế 1 lần nữa cho lượng người mới vào. Lần này sẽ có người bình luận, mình dừng lại đọc vài bình luận và tương tác, trả lời thông minh dí dỏm.

Chuẩn bị 1 bài live stream như thế nào? Thể hiện mình là đứa có trí, có trình độ, thì phải soạn nội dung nói. Lúc đó ứng khẩu nói thì lúng túng ngay. Tụi TQ nó live ào ào thực ra là đã soạn trước bài, và học thuộc, cứ thế mà nói. Lanh lợi thì nhờ AI nó soạn cho mình. Nay tui ví dụ. Mình đang đưa đoàn đại lý đi du lịch chẳng hạn, mình live thì sẵn tiện giới thiệu để thu hút lượng đại lý mới. Bài live do AI soạn và tui bổ sung ý như sau: " Chào mọi người. Tôi là...., quản lý của công ty....Hiện tại tôi đang ở...., chuyến đi này là chuyến du lịch do công ty tài trợ 100% cho các đại lý của công ty. Hiện tại mọi người đang ngồi nhạo, không khí ở đây rất là vui. Các anh chị đại lý vừa ăn vừa trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm kinh doanh. Điều đặc biệt là tất cả những người đang có mặt ở đây đều là đại lý đạt doanh số. Tuy nhiên cũng phải nói rõ là. Nếu chưa đạt đủ doanh số thì mọi người vẫn có thể bù thêm một phần chi phí nhỏ để tham gia chuyến đi. Tức là ai cũng có cơ hội đi du lịch cùng hệ thống, có DN nào có chính sách tuyệt vời như thế không? Tôi không biết, vì xưa nay tôi chỉ làm ở đây (cười hố hố lên, và nhờ các anh chị đại lý đang ngồi phía sau mình vỗ tay bôm bốp). Nói tiếp: Ở đây có rất nhiều anh chị bắt đầu từ con số 0, chưa từng kinh doanh gì trước đó. Nhưng chỉ sau vài tháng làm việc cùng hệ thống, đã đạt doanh số và được đi du lịch cùng công ty. Hiện tại công ty đang kinh doanh các sản phẩm như:... (nói vô, giơ SP lên). Sản phẩm này là sản phẩm tiêu dùng nên dễ bán. Sp đạt chuẩn...., ai dùng cũng khen, tác dụng.... (nói xong lại cười hô hố và bắt đại lý phía sau vỗ tay bôm bốp). Tôi nhắc lại, các bạn vì sao nên làm đại lý cho chúng tôi: Điểm thuận lợi là: •Không cần vốn quá lớn •Có hệ thống đào tạo •Người làm lâu năm sẽ hướng dẫn người mới Nếu bạn có vốn, bạn có thể nhập hàng và làm đại lý, hưởng mức chênh lệch lợi nhuận khá tốt. Còn nếu chưa có vốn, bạn vẫn có thể bắt đầu bằng đại lý cấp 2 hoặc cộng tác viên, tức là lấy công làm lời – bán được là có thu nhập. Chúng tôi luôn tạo điều kiện để người mới bắt đầu cũng có cơ hội phát triển. Nếu bạn quan tâm và muốn tìm hiểu thêm, hãy để lại bình luận ngay nhé, kèm số zalo. Những ai bình luận ở đây thì chúng tôi sẽ mời vào group đào tạo. Học 1 tuần, thấy thích thì làm, không thì thôi. Hy vọng một ngày nào đó bạn cũng sẽ có mặt trong những chuyến đi như thế này cùng chúng tôi. Quay lại nói y chang như thế 1 lần nữa cho lượng người mới vào. Lần này sẽ có người bình luận, mình dừng lại đọc vài bình luận và tương tác, trả lời thông minh dí dỏm.

206,044 次观看

Thế giới kiếm tiền của cả nhân loại trong thời gian tới sẽ diễn ra đồng thời 2 hiện tượng: cá lớn nuốt cá bé và cá nhanh bỏ rơi cá chậm. Vì luật pháp ngày càng chặt chẽ, những lỗ hổng đều sẽ được bịt kín bằng thể chế (tức quy định pháp luật), kiểu làm ăn manh mún tự phát, làm ăn không tính toán, lười ghi chép báo cáo, làm ăn theo cảm xúc, làm ăn quy mô hộ gia đình...sẽ từ từ thu hẹp lại. Tiền phạt do làm ăn mà thiếu tính toán sẽ rất nhiều, có khi âm cả lãi, buộc phải đóng cửa, thị trường sẽ chỉ còn lại những doanh nghiệp rất lớn. Cá nhân hoặc hộ gia đình nếu mở ra làm ăn thì chỉ làm những cái thuộc về dịch vụ cơ bản như nhà hàng quán cà phê (ăn, uống), cắt tóc, làm nail,....Điều này đã diễn ra ở các nước phát triển (Mỹ, châu Âu, Nhật, Úc, Hàn...) và đang diễn ra tại Trung Quốc. Các doanh nghiệp nhỏ buộc phải cổ phần (hùn nhau làm) để đủ vốn, đủ nhân lực, làm bài bản chuyên nghiệp, minh bạch rõ ràng mọi thứ để lớn lên, hoặc đóng cửa. Ví dụ, các cửa hàng nhỏ bán điện thoại di động hay quần áo sẽ lỗ triền miên, tiền lãi không đủ tiền mặt bằng, trong khi các tập đoàn bán lẻ mở liên tục khắp nơi. Cũng cái điện thoại, cũng laptop nhưng công ty lớn họ làm chuyên nghiệp, còn cửa hàng nhỏ thì xoay sở 1 thời gian rồi cuối cùng tui thấy chỉ bán ốp lưng kiếm sống qua ngày. Đó là những gì đang xảy ra tại Trung Quốc. Tiếp theo là cá nhanh bỏ rơi cá chậm. Thế giới internet mở ra cơ hội cho mọi người, dù nông thôn hay thành thị gì cũng đều tiếp cận thông tin như nhau. Học sinh sinh viên và thế hệ trẻ sẽ phân ra 2 nhóm và cũng chỉ có 2 nhóm. (1) Nhóm thông minh lanh lợi và kỷ luật, họ tận dụng được cơ hội này và trở nên xuất chúng, giỏi hơn các thế hệ trước rất nhiều, giàu rất nhanh và thâu tóm hết mọi cơ hội của đồng trang lứa. (2) Nhóm khờ khạo ngáo ngơ chậm chạp hoặc kém kỷ luật, không tận dụng được cơ hội internet và bị bỏ lại phía sau. Internet với họ chỉ là công cụ để giải trí, vừa tốn tiền mạng vừa tốn thời gian. Ví dụ như mạng xã hội như FB hay X hay YouTube hay Tik Tok, những bạn trẻ thông minh lanh lợi sẽ sử dụng để kiếm được tiền từ nội dung họ đăng, lại kiếm được tiền từ nền tảng thưởng cho họ nữa. Não họ lanh lợi và sáng tạo, ví dụ 1 bạn chỉ bán bún bò thôi nhưng ngày nào bạn cũng đăng được 1 bài thú vị lên các nền tảng, giúp quán của bạn thu hút 1 lượng rất đông người tìm đến quán, doanh thu tăng vọt. Ngoài ra, bạn lại thu được tiền view từ nền tảng chia sẻ. *Người Việt mình gốc nông thôn nhiều, làm nông nghiệp lúa nước nhiều nên rất chậm về tư duy lẫn cơ thể. Óc quan sát kém nên không thể lanh, không sáng tạo được (sáng tạo dựa trên óc quan sát, phân tích, tổng hợp, liên tưởng ra cái mới). Hiện nay ở Singapore, dù đang là nước nhanh nhất thế giới về nhiều lĩnh vực, nhưng vẫn nhắc nhở nhau, keep up (bắt kịp) hay get left behind (bỏ rơi lại phía sau)? *Các bé nghĩ là bản thân mình sẽ "keep up" hay bị "left behind"? Lý do? Giải pháp?

Thế giới kiếm tiền của cả nhân loại trong thời gian tới sẽ diễn ra đồng thời 2 hiện tượng: cá lớn nuốt cá bé và cá nhanh bỏ rơi cá chậm. Vì luật pháp ngày càng chặt chẽ, những lỗ hổng đều sẽ được bịt kín bằng thể chế (tức quy định pháp luật), kiểu làm ăn manh mún tự phát, làm ăn không tính toán, lười ghi chép báo cáo, làm ăn theo cảm xúc, làm ăn quy mô hộ gia đình...sẽ từ từ thu hẹp lại. Tiền phạt do làm ăn mà thiếu tính toán sẽ rất nhiều, có khi âm cả lãi, buộc phải đóng cửa, thị trường sẽ chỉ còn lại những doanh nghiệp rất lớn. Cá nhân hoặc hộ gia đình nếu mở ra làm ăn thì chỉ làm những cái thuộc về dịch vụ cơ bản như nhà hàng quán cà phê (ăn, uống), cắt tóc, làm nail,....Điều này đã diễn ra ở các nước phát triển (Mỹ, châu Âu, Nhật, Úc, Hàn...) và đang diễn ra tại Trung Quốc. Các doanh nghiệp nhỏ buộc phải cổ phần (hùn nhau làm) để đủ vốn, đủ nhân lực, làm bài bản chuyên nghiệp, minh bạch rõ ràng mọi thứ để lớn lên, hoặc đóng cửa. Ví dụ, các cửa hàng nhỏ bán điện thoại di động hay quần áo sẽ lỗ triền miên, tiền lãi không đủ tiền mặt bằng, trong khi các tập đoàn bán lẻ mở liên tục khắp nơi. Cũng cái điện thoại, cũng laptop nhưng công ty lớn họ làm chuyên nghiệp, còn cửa hàng nhỏ thì xoay sở 1 thời gian rồi cuối cùng tui thấy chỉ bán ốp lưng kiếm sống qua ngày. Đó là những gì đang xảy ra tại Trung Quốc. Tiếp theo là cá nhanh bỏ rơi cá chậm. Thế giới internet mở ra cơ hội cho mọi người, dù nông thôn hay thành thị gì cũng đều tiếp cận thông tin như nhau. Học sinh sinh viên và thế hệ trẻ sẽ phân ra 2 nhóm và cũng chỉ có 2 nhóm. (1) Nhóm thông minh lanh lợi và kỷ luật, họ tận dụng được cơ hội này và trở nên xuất chúng, giỏi hơn các thế hệ trước rất nhiều, giàu rất nhanh và thâu tóm hết mọi cơ hội của đồng trang lứa. (2) Nhóm khờ khạo ngáo ngơ chậm chạp hoặc kém kỷ luật, không tận dụng được cơ hội internet và bị bỏ lại phía sau. Internet với họ chỉ là công cụ để giải trí, vừa tốn tiền mạng vừa tốn thời gian. Ví dụ như mạng xã hội như FB hay X hay YouTube hay Tik Tok, những bạn trẻ thông minh lanh lợi sẽ sử dụng để kiếm được tiền từ nội dung họ đăng, lại kiếm được tiền từ nền tảng thưởng cho họ nữa. Não họ lanh lợi và sáng tạo, ví dụ 1 bạn chỉ bán bún bò thôi nhưng ngày nào bạn cũng đăng được 1 bài thú vị lên các nền tảng, giúp quán của bạn thu hút 1 lượng rất đông người tìm đến quán, doanh thu tăng vọt. Ngoài ra, bạn lại thu được tiền view từ nền tảng chia sẻ. *Người Việt mình gốc nông thôn nhiều, làm nông nghiệp lúa nước nhiều nên rất chậm về tư duy lẫn cơ thể. Óc quan sát kém nên không thể lanh, không sáng tạo được (sáng tạo dựa trên óc quan sát, phân tích, tổng hợp, liên tưởng ra cái mới). Hiện nay ở Singapore, dù đang là nước nhanh nhất thế giới về nhiều lĩnh vực, nhưng vẫn nhắc nhở nhau, keep up (bắt kịp) hay get left behind (bỏ rơi lại phía sau)? *Các bé nghĩ là bản thân mình sẽ "keep up" hay bị "left behind"? Lý do? Giải pháp?

61,752 次观看

Bệnh "con bận học" - Năng lực của một người trẻ nhìn thấy ở đâu? Hãy ở chung với họ và lúc nào cũng thấy cái bếp ga sạch boong sáng bóng (Mr Soichiro Honda, chủ tịch hãng Honda đã từng nói như vậy với sinh viên ĐH Tokyo khi được hỏi, theo kinh nghiệm của ông thì làm thế nào để nhận biết 1 người có năng lực?). Xã hội thi cử khoa bảng nên nhiều bạn cứ ưu tiên việc học và không chịu làm cái gì khác ngoài học. Khi giao cho trồng 1 cái cây, vì chỉ biết học, nên không tưới cây, cây chết. Khi giao thêm việc ngoài việc học, họ cảm thấy phiền toái. Cuối cùng giải pháp là: không nuôi con gì, không trồng cây gì, để dành tập trung cho học. Câu cửa miệng là "đang bận học", dành quá nhiều thời gian một ngày cho 1 động từ. Rồi thành một chứng bệnh trầm kha khó chữa, di chứng để lại suốt đời là "chẳng biết gì ngoài học". Những người này, dù học có giỏi đến đâu đi nữa, ra đời cũng chật vật để kiếm sống, 100%. Hoặc ai đầu óc xuất sắc lắm, hiểu biết thông thái lắm, thì cũng chỉ đủ 1 giấc mơ nho nhỏ 1234 (1 vợ 2 con 3 lầu 4 bánh, già rồi chết vô danh). Họ không thể quán xuyến nổi bất cứ cơ nghiệp nào, đầu óc không thể làm được nhiều việc, không sắp xếp được thời gian để sống cuộc đời đầy màu sắc, đầy thành tựu. Họ làm sao có thể quản lý nổi xí nghiệp resort công ty trăm người ngàn người và ngàn việc phát sinh trong cùng 1 lúc nếu từ nhỏ không có kinh nghiệm quản lý 1 cái phòng trọ nhỏ? Họ không thể làm tướng được vì họ từ nhỏ chỉ có 1 năng lực là HỌC (học là động từ chỉ việc bắt chước người khác, lặp lại ý của người khác, tư duy theo người khác, nhắc lại đúng y chang thì được 10 điểm, khen là học giỏi). Học giỏi không có ý nghĩa gì cả, làm giỏi mới là cái đáng nói. Người làm giỏi mới là nhân tài của quốc gia. Ai lúc nhỏ chỉ biết ngồi học (theo lịch của trường, theo bài tập của thầy cô giao cho, theo lịch các kỳ thi) thì ra đời, chỉ biết ngồi làm (theo lịch của cơ quan, theo lệnh của sếp, theo các công việc có sẵn). Người sáng sớm chỉ biết thay đồ đi học, tối về mải giải bài tập về nhà thì lớn lên, sáng sớm cũng chỉ biết thay đồ đi làm và tối về lướt mạng xã hội. Họ không thể làm quản lý hay lãnh đạo được, vì phải chờ "bài tập" của người khác giao cho. Một người giỏi thật sự là họ tập trung học thật nhanh, còn nhiều động từ khác cơ mà. Ví dụ bằng IELTS chẳng hạn, lúc học cấp 3 hay ĐH, thì mọi giá học để thi lấy 6.5 cho xong, chứ ra trường mà còn ngồi học tiếng Anh thì phí thời gian vô cùng. Hoặc bằng lái xe ô tô, cũng nên lấy khi vừa 21 tuổi (xe có thể mua sau nhưng bằng nên có trước). Hộ chiếu, mình muốn là cũng phải có ngay vào tuần sau, chứ sao lại từ từ, đến lúc cần thì cuống cuồng làm, không kịp hạn nộp chương trình gì đó thì sao? Người có đầu óc, họ sẽ vừa làm - vừa học, học thông qua làm, learning by doing. Học cũng giỏi mà chơi cũng giỏi, làm cũng giỏi. 1 ngày của họ có nhiều trải nghiệm chứ không lặp đi lặp lại 1 cái gì. Họ thoả mãn được hết các quan hệ trong đời họ, với người thân, với bạn bè, với thầy cô, với hàng xóm, với bồ bịch, với người ngoài xã hội,....Họ sắp xếp thời gian để cân bằng được hết, để sau này có thể làm được nhiều việc trong quỹ thời gian ít ỏi của mình. Năng lực tự học (1), quán xuyến đa nhiệm (2), sắp xếp thời gian (3) là bí mật của một người MUỐN GÌ ĐƯỢC NẤY. Lớn lên họ sẽ làm được nhiều thứ mà với người thông thường, người ta sẽ tự hỏi "không biết ông ấy/bà ấy lấy đâu ra thời gian mà làm được nhiều việc như thế?". P/S: Người còn nhỏ, chịu đổ mồ hôi ròng rã, động não động tay động chân, đầu tắt mặt tối mày mò làm đủ thứ cả ngày....thì trước sau gì cũng có thành tựu. Còn học cho lắm mà không chịu làm, thì sau này mọi của cải xã hội sẽ dồn hết về cho người biết làm. Họ chỉ đạo mình. Họ lập trình mình. Họ lấy hết mọi thứ, ăn trên ngồi trước, sống vinh hoa phú quý, còn mình thì tức tối bất đắc chí, bất mãn này nọ, nói những lời cay đắng với cuộc đời. Tất cả là do mình không có năng lực LÀM đấy thôi. Học, rốt cục là để LÀM chứ không phải chỉ để BIẾT.

Bệnh "con bận học" - Năng lực của một người trẻ nhìn thấy ở đâu? Hãy ở chung với họ và lúc nào cũng thấy cái bếp ga sạch boong sáng bóng (Mr Soichiro Honda, chủ tịch hãng Honda đã từng nói như vậy với sinh viên ĐH Tokyo khi được hỏi, theo kinh nghiệm của ông thì làm thế nào để nhận biết 1 người có năng lực?). Xã hội thi cử khoa bảng nên nhiều bạn cứ ưu tiên việc học và không chịu làm cái gì khác ngoài học. Khi giao cho trồng 1 cái cây, vì chỉ biết học, nên không tưới cây, cây chết. Khi giao thêm việc ngoài việc học, họ cảm thấy phiền toái. Cuối cùng giải pháp là: không nuôi con gì, không trồng cây gì, để dành tập trung cho học. Câu cửa miệng là "đang bận học", dành quá nhiều thời gian một ngày cho 1 động từ. Rồi thành một chứng bệnh trầm kha khó chữa, di chứng để lại suốt đời là "chẳng biết gì ngoài học". Những người này, dù học có giỏi đến đâu đi nữa, ra đời cũng chật vật để kiếm sống, 100%. Hoặc ai đầu óc xuất sắc lắm, hiểu biết thông thái lắm, thì cũng chỉ đủ 1 giấc mơ nho nhỏ 1234 (1 vợ 2 con 3 lầu 4 bánh, già rồi chết vô danh). Họ không thể quán xuyến nổi bất cứ cơ nghiệp nào, đầu óc không thể làm được nhiều việc, không sắp xếp được thời gian để sống cuộc đời đầy màu sắc, đầy thành tựu. Họ làm sao có thể quản lý nổi xí nghiệp resort công ty trăm người ngàn người và ngàn việc phát sinh trong cùng 1 lúc nếu từ nhỏ không có kinh nghiệm quản lý 1 cái phòng trọ nhỏ? Họ không thể làm tướng được vì họ từ nhỏ chỉ có 1 năng lực là HỌC (học là động từ chỉ việc bắt chước người khác, lặp lại ý của người khác, tư duy theo người khác, nhắc lại đúng y chang thì được 10 điểm, khen là học giỏi). Học giỏi không có ý nghĩa gì cả, làm giỏi mới là cái đáng nói. Người làm giỏi mới là nhân tài của quốc gia. Ai lúc nhỏ chỉ biết ngồi học (theo lịch của trường, theo bài tập của thầy cô giao cho, theo lịch các kỳ thi) thì ra đời, chỉ biết ngồi làm (theo lịch của cơ quan, theo lệnh của sếp, theo các công việc có sẵn). Người sáng sớm chỉ biết thay đồ đi học, tối về mải giải bài tập về nhà thì lớn lên, sáng sớm cũng chỉ biết thay đồ đi làm và tối về lướt mạng xã hội. Họ không thể làm quản lý hay lãnh đạo được, vì phải chờ "bài tập" của người khác giao cho. Một người giỏi thật sự là họ tập trung học thật nhanh, còn nhiều động từ khác cơ mà. Ví dụ bằng IELTS chẳng hạn, lúc học cấp 3 hay ĐH, thì mọi giá học để thi lấy 6.5 cho xong, chứ ra trường mà còn ngồi học tiếng Anh thì phí thời gian vô cùng. Hoặc bằng lái xe ô tô, cũng nên lấy khi vừa 21 tuổi (xe có thể mua sau nhưng bằng nên có trước). Hộ chiếu, mình muốn là cũng phải có ngay vào tuần sau, chứ sao lại từ từ, đến lúc cần thì cuống cuồng làm, không kịp hạn nộp chương trình gì đó thì sao? Người có đầu óc, họ sẽ vừa làm - vừa học, học thông qua làm, learning by doing. Học cũng giỏi mà chơi cũng giỏi, làm cũng giỏi. 1 ngày của họ có nhiều trải nghiệm chứ không lặp đi lặp lại 1 cái gì. Họ thoả mãn được hết các quan hệ trong đời họ, với người thân, với bạn bè, với thầy cô, với hàng xóm, với bồ bịch, với người ngoài xã hội,....Họ sắp xếp thời gian để cân bằng được hết, để sau này có thể làm được nhiều việc trong quỹ thời gian ít ỏi của mình. Năng lực tự học (1), quán xuyến đa nhiệm (2), sắp xếp thời gian (3) là bí mật của một người MUỐN GÌ ĐƯỢC NẤY. Lớn lên họ sẽ làm được nhiều thứ mà với người thông thường, người ta sẽ tự hỏi "không biết ông ấy/bà ấy lấy đâu ra thời gian mà làm được nhiều việc như thế?". P/S: Người còn nhỏ, chịu đổ mồ hôi ròng rã, động não động tay động chân, đầu tắt mặt tối mày mò làm đủ thứ cả ngày....thì trước sau gì cũng có thành tựu. Còn học cho lắm mà không chịu làm, thì sau này mọi của cải xã hội sẽ dồn hết về cho người biết làm. Họ chỉ đạo mình. Họ lập trình mình. Họ lấy hết mọi thứ, ăn trên ngồi trước, sống vinh hoa phú quý, còn mình thì tức tối bất đắc chí, bất mãn này nọ, nói những lời cay đắng với cuộc đời. Tất cả là do mình không có năng lực LÀM đấy thôi. Học, rốt cục là để LÀM chứ không phải chỉ để BIẾT.

88,377 次观看

Cách kiếm tiền tỷ mùa Tết Để đẩy mạnh bán hàng tháng này, các bé đang kinh doanh phải nghĩ cách, căn cứ vào tình hình của mình mà triển khai. Nếu không tự tin và không muốn tiền nhiều thì giữ mô hình cũ, tự mình rao bán được nhiêu thì được, cái này thì không cần đọc bài dưới. Còn ai nếu muốn có cá lớn thì phải sắm mồi câu lớn, huy động nhiều người cùng thả câu. Đọc bài dưới đây và ngẫm nghĩ. Giờ tui ví dụ như bạn Việt Nguyễn Duy Việt | Brian | NCC0014 đang bán món tương ớt nhen. Nếu tui là bạn Việt, tui sẽ triển khai ngay lập tức các việc sau: 1. Rao tuyển cộng tác viên ở các group việc làm Đà Nẵng, post lên cả trăm group, gửi tiền cà phê cho admin nó đẩy lên ưu tiên chứ ko miễn phí. Xong tui nhận hồ sơ, phỏng vấn, ưu tiên ai có kinh nghiệm thì offer có lương cứng 2 triệu, 3 triệu/tháng, hễ bán được 1 hũ tương ớt được thì hưởng 10%. Ai không có kinh nghiệm thì tui sẽ không trả lương cứng, mà sẽ cho hoa hồng mức cao hơn, ví dụ 15%. Ai tự tin thì chọn lương = 0, hoa hồng cao. Ai không tự tin thì chọn có lương cơ bản + hoa hồng thấp hơn. 2. Văn phòng tui sẽ mở từ sáng tới khuya. Cộng tác viên tới bán thì đăng ký giờ. Cộng tác viên nào muốn tự bán ở nhà thì mua 1 set (chứ ko có cho) để làm công cụ rao bán. Cộng tác viên nào không muốn mua 1 set tối thiểu này thì phải lên văn phòng, tui cho mượn hàng mẫu để đăng bài rao bán, live stream bán... 3. Khi chốt được đơn, khách đã trả tiền thì tui sẽ thưởng nóng liền cho cộng tác viên 30%, phần còn lại cuối tháng sẽ lãnh. Thưởng nóng có tính kích thích rất mạnh, vì liên quan đến chữ ĐƯỢC. Trong thể thao hay bán hàng mùa cao điểm, ko có thưởng nóng thì khó mà đột phá. Tuy nhiên, khi hết mùa sale thì ko nên thưởng nóng nữa, vì nó sẽ hết tác dụng. Tui ví dụ sơ vậy thôi, các bé có đầu óc thì lấy bài toán tui giải mẫu ở trên, áp vô bài toán của riêng mình mà giải. Ai thông minh lanh lợi thì có thể kiếm rất rất nhiều tiền tháng này. Năm nay Tết muộn, bây giờ mới bắt đầu mùa bán Tết, chứ ko phải chậm gì đâu, ai nói chậm là tư duy tiêu cực, ko có lộc. Năm rồi công chức họ nhận tiền đền bù nghỉ việc nhiều lắm, đang phân vân chọn hàng sắm Tết. Người thông minh lanh lợi thì sẽ lấy được tiền tỷ từ họ, còn ai ngáo ngơ- khờ căm khờ đục thì nghèo. Chỉ vậy thôi. *Ai còn thắc mắc j thì còm.

Cách kiếm tiền tỷ mùa Tết Để đẩy mạnh bán hàng tháng này, các bé đang kinh doanh phải nghĩ cách, căn cứ vào tình hình của mình mà triển khai. Nếu không tự tin và không muốn tiền nhiều thì giữ mô hình cũ, tự mình rao bán được nhiêu thì được, cái này thì không cần đọc bài dưới. Còn ai nếu muốn có cá lớn thì phải sắm mồi câu lớn, huy động nhiều người cùng thả câu. Đọc bài dưới đây và ngẫm nghĩ. Giờ tui ví dụ như bạn Việt Nguyễn Duy Việt | Brian | NCC0014 đang bán món tương ớt nhen. Nếu tui là bạn Việt, tui sẽ triển khai ngay lập tức các việc sau: 1. Rao tuyển cộng tác viên ở các group việc làm Đà Nẵng, post lên cả trăm group, gửi tiền cà phê cho admin nó đẩy lên ưu tiên chứ ko miễn phí. Xong tui nhận hồ sơ, phỏng vấn, ưu tiên ai có kinh nghiệm thì offer có lương cứng 2 triệu, 3 triệu/tháng, hễ bán được 1 hũ tương ớt được thì hưởng 10%. Ai không có kinh nghiệm thì tui sẽ không trả lương cứng, mà sẽ cho hoa hồng mức cao hơn, ví dụ 15%. Ai tự tin thì chọn lương = 0, hoa hồng cao. Ai không tự tin thì chọn có lương cơ bản + hoa hồng thấp hơn. 2. Văn phòng tui sẽ mở từ sáng tới khuya. Cộng tác viên tới bán thì đăng ký giờ. Cộng tác viên nào muốn tự bán ở nhà thì mua 1 set (chứ ko có cho) để làm công cụ rao bán. Cộng tác viên nào không muốn mua 1 set tối thiểu này thì phải lên văn phòng, tui cho mượn hàng mẫu để đăng bài rao bán, live stream bán... 3. Khi chốt được đơn, khách đã trả tiền thì tui sẽ thưởng nóng liền cho cộng tác viên 30%, phần còn lại cuối tháng sẽ lãnh. Thưởng nóng có tính kích thích rất mạnh, vì liên quan đến chữ ĐƯỢC. Trong thể thao hay bán hàng mùa cao điểm, ko có thưởng nóng thì khó mà đột phá. Tuy nhiên, khi hết mùa sale thì ko nên thưởng nóng nữa, vì nó sẽ hết tác dụng. Tui ví dụ sơ vậy thôi, các bé có đầu óc thì lấy bài toán tui giải mẫu ở trên, áp vô bài toán của riêng mình mà giải. Ai thông minh lanh lợi thì có thể kiếm rất rất nhiều tiền tháng này. Năm nay Tết muộn, bây giờ mới bắt đầu mùa bán Tết, chứ ko phải chậm gì đâu, ai nói chậm là tư duy tiêu cực, ko có lộc. Năm rồi công chức họ nhận tiền đền bù nghỉ việc nhiều lắm, đang phân vân chọn hàng sắm Tết. Người thông minh lanh lợi thì sẽ lấy được tiền tỷ từ họ, còn ai ngáo ngơ- khờ căm khờ đục thì nghèo. Chỉ vậy thôi. *Ai còn thắc mắc j thì còm.

20,332 次观看

Nãy tui coi clip này, và nghĩ những bạn chưa làm ra tiền ở trên đây. Vì thiếu sự lanh lợi, cứ có mồi là bị người ta ăn hết, ánh mắt ngơ ngác nhìn theo thôi. Các bé phải chủ động, thấy tranh giành ko lại thiên hạ thì tìm chỗ khác mà kiếm ăn. Chủ động giới thiệu mình, tương tác với mọi người. 1 vạn người trên này mà không chơi với ai, không quen biết ai, không bán được gì cho ai thì do mình bị sao đó. Bất thường lắm. Thấy X của người ta thì vào còm, giới thiệu mình, mình là A ở Yên Bái đây, B làm quen mình nha. B ơi, giúp mình có 1 follow nhen, mình thương B lại. Ví dụ vậy, mạnh dạn nói ra. Cứ ư ú trong cổ họng thì ai biết mình muốn gì. Ở ngoài XH cũng thế, lao ra đường gặp mà chào chuỵ của em, chào anh của em, chào cô của cháu...mà bán bán buôn buôn. Chứ cứ ng ta hỏi gì cũng đứng hình. Não load không kịp, nhảy số không kịp, nghĩ 1 tiếng mới rặn được 1 câu rep thì làm ăn gì. Giờ cứ trên X này, 1 ngày đăng 2-3 tút, kể đủ thứ chuyện về mình. Thấy ai còm thì rep lại như người thật ngoài đời, cho não nó nhảy số, nó lanh. Làm không ra tiền rồi mắt cứ ngơ ngơ ngác ngác, tui cũng buồn quá. Nói tới đây rồi mà cũng ko chịu hành động nữa thì thôi, tui bó tay chấm com.

Nãy tui coi clip này, và nghĩ những bạn chưa làm ra tiền ở trên đây. Vì thiếu sự lanh lợi, cứ có mồi là bị người ta ăn hết, ánh mắt ngơ ngác nhìn theo thôi. Các bé phải chủ động, thấy tranh giành ko lại thiên hạ thì tìm chỗ khác mà kiếm ăn. Chủ động giới thiệu mình, tương tác với mọi người. 1 vạn người trên này mà không chơi với ai, không quen biết ai, không bán được gì cho ai thì do mình bị sao đó. Bất thường lắm. Thấy X của người ta thì vào còm, giới thiệu mình, mình là A ở Yên Bái đây, B làm quen mình nha. B ơi, giúp mình có 1 follow nhen, mình thương B lại. Ví dụ vậy, mạnh dạn nói ra. Cứ ư ú trong cổ họng thì ai biết mình muốn gì. Ở ngoài XH cũng thế, lao ra đường gặp mà chào chuỵ của em, chào anh của em, chào cô của cháu...mà bán bán buôn buôn. Chứ cứ ng ta hỏi gì cũng đứng hình. Não load không kịp, nhảy số không kịp, nghĩ 1 tiếng mới rặn được 1 câu rep thì làm ăn gì. Giờ cứ trên X này, 1 ngày đăng 2-3 tút, kể đủ thứ chuyện về mình. Thấy ai còm thì rep lại như người thật ngoài đời, cho não nó nhảy số, nó lanh. Làm không ra tiền rồi mắt cứ ngơ ngơ ngác ngác, tui cũng buồn quá. Nói tới đây rồi mà cũng ko chịu hành động nữa thì thôi, tui bó tay chấm com.

48,347 次观看

Các hàng quán ở Côn Minh, nhân viên không được thụ động chờ khách mà phải ra đường nhảy múa chào mời. Dân TQ làm ra tiền nhanh vì rất chủ động, chịu khó, không ngại ngùng mắc cỡ.

Các hàng quán ở Côn Minh, nhân viên không được thụ động chờ khách mà phải ra đường nhảy múa chào mời. Dân TQ làm ra tiền nhanh vì rất chủ động, chịu khó, không ngại ngùng mắc cỡ.

28,416 次观看

Clip tui mới quay. Người ta buôn bán làm ăn ầm ầm, mình thụ động quá. Các bạn tích cực đăng clip, hình ảnh, nội dung lên đây nha. Nói mọi thứ về cái mình làm, những cái mình học, mọi thứ tích cực vẻ thì cứ đăng lên. Ngắn gọn thôi, cho dễ đọc. Ngoài đăng, các bạn vô phần "đang theo dõi", thấy ai đăng gì thì vô còm khen ngợi, nói lời khích lệ động viên, thấy ai dễ thương thì nói lời yêu thương (không ngại ngùng, giải phóng cảm xúc và giải phóng những nếp nghĩ cũ bảo thủ, rụt rè). Mình phải còm trước thì người ta mới còm lại! Cố tạo 1 cộng đồng văn minh tuyệt đẹp trên X này để cuộc đời mình đáng sống. Quanh mình là tình bằng hữu thân thương.

Clip tui mới quay. Người ta buôn bán làm ăn ầm ầm, mình thụ động quá. Các bạn tích cực đăng clip, hình ảnh, nội dung lên đây nha. Nói mọi thứ về cái mình làm, những cái mình học, mọi thứ tích cực vẻ thì cứ đăng lên. Ngắn gọn thôi, cho dễ đọc. Ngoài đăng, các bạn vô phần "đang theo dõi", thấy ai đăng gì thì vô còm khen ngợi, nói lời khích lệ động viên, thấy ai dễ thương thì nói lời yêu thương (không ngại ngùng, giải phóng cảm xúc và giải phóng những nếp nghĩ cũ bảo thủ, rụt rè). Mình phải còm trước thì người ta mới còm lại! Cố tạo 1 cộng đồng văn minh tuyệt đẹp trên X này để cuộc đời mình đáng sống. Quanh mình là tình bằng hữu thân thương.

30,513 次观看

Videos

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Để đánh giá chính xác nhân phẩm của một người, hãy nhìn cách họ rời đi. Tui quan sát từ thương trường đến hôn nhân, tui thấy vầy. Có những huynh đệ từng thề nguyện vào sinh ra tử, nhưng khi rời công ty để nhảy sang công ty đối thủ hoặc ra riêng cạnh tranh với chính công ty cũ của mình, họ sẵn sàng đánh đổi nhân phẩm để kỳ kèo vớt vát từng đồng lợi ích cuối cùng. Có những cặp vợ chồng thề nguyện không lìa xa, từng mạnh miệng tuyên bố "nếu phải ly hôn, tôi để lại hết tài sản cơ nghiệp này cho cô ấy/cho anh ấy" nhưng thực tế thì họ nhiếc móc thậm chí đánh nhau dữ dội để tranh giành vài món đồ trong nhà. Phần lớn người thiếu đạo đức sẽ lộ "mặt tối" (shadow self) khi lợi ích cá nhân của họ bị đe dọa. Dân gian người ta nói hơi thô 1 chút, là "khi tình đã cạn, cái khốn nạn mới lòi ra". Còn tui thì sửa lại vầy cho nó dễ nghe hơn "khi lợi ích đã hết, cái nết mới hiện ra". Vì tình cảm và cái lợi ích chính là lớp keo kết dính, keo dính không còn thì mặt nạ của sự tử tế và văn minh sẽ rơi xuống, lộ rõ bản chất bên trong 1 người. Nhận đc clip rất hay từ bé Minh Nguyễn | Paul. Nhắc với các bé là, danh tiếng 1 người bắt đầu khi rời đi, ko phải lúc vào. Muốn hiểu một người, không cần nhìn lúc họ ĐẾN, hãy nhìn lúc họ ĐI. Người đến rồi đi như những chuyến xe đò đi ngang qua thị trấn nhỏ. Cách chúng ta rời đi sẽ cho người khác nhìn thấu nhân phẩm của mình.

Tony Buổi Sáng

284,348 次观看 • 6 天前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Tui mê đọc sách từ lớp 2, mỗi lần đọc thơ & nghe nhạc xong thì tui cần mẫn ghi lại lời bài hát, ghi lại câu văn câu thơ hay vào cuốn sổ và học thuộc làu làu. Tích tụ ngôn ngữ như thế, đến khi lên lớp 11, có lần tui đoạt giải gì đó về đố vui (kiểu đường lên đỉnh Olympia) cấp trường, bất ngờ được thầy hiệu trưởng mời lên bục nhận giải. Tui phát biểu 1 đoạn ngắn nhưng có câu có cú, logic và hấp dẫn. Cả trường ngạc nhiên ghê lắm vì tui học A1, chuyên ban tự nhiên để thi Y dược, Bách Khoa... Có đứa cứ hỏi tui, mày chuẩn bị bài phát biểu này bao lâu, sao mày nói được lưu loát vậy? Vào bậc ĐH cũng thế, mỗi lần tui phát biểu là tụi nó say mê. Thời đó tui học buổi sáng, buổi chiều là đi làm thêm, 5h chiều là vô thư viện đọc sách tới lúc 8h15 thư viện đóng cửa mới về. Khi trình bày, tui hay dùng thủ thuật "biền ngẫu", lâu lâu lại chèn thêm vô vài câu thơ hoặc lời vài câu hát, để làm mềm đi vấn đề. Muốn "nói hay viết giỏi", cần 1 quá trình tích tụ thông qua nghe và đọc, nhưng mình phải bật mode sàng và lọc thật kỹ. Cái gì tích cực, có ích cho mình mới giữ mới nhớ, còn cái thuộc về cảm xúc cá nhân của người ta thì bỏ qua. Ví dụ khi tui đọc cuốn Một mình ở châu Âu, tác giả viết phần mô tả cảnh và người thì tui đọc, còn đề cập chuyện riêng hôn nhân này nọ của nhà văn thì tui pass, tui không đọc vì đó là cảm xúc phụ nữ, tui không nghiên cứu cái đó, chỉ muốn nghiên cứu những gì thú vị ở các TP châu Âu để có dịp mình đến đó, mình enjoy. Trên mạng XH cũng thế, tui đọc và sàng lọc rất nhanh, để không bị bất cứ cảm xúc tiêu cực nào ảnh hưởng đến mình. Ai tiêu cực thì tui bấm nút MUTE ngay, không đọc nữa. => Chúng ta có thể sẽ bị "lạc bước" vào những đam mê tăm tối, nhưng hãy "máu vẫn nóng nơi tim bồi hồi". Cho dù có bị ai đó "níu giữ đôi chân chúng ta" thì vẫn cứ ước mơ, kiên định để rồi một ngày sẽ "bay lên trong cơn mơ kỳ lạ". Nghe nhạc trưa nay.

Tony Buổi Sáng

366,150 次观看 • 2 个月前

Đi buôn không lỗ thì lời, Cứ đi cho biết mặt trời mặt trăng! (Ca dao)
1:30

Sensitive content

This media may contain sensitive content.

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Tố chất người làm tướng 1. Trong Hán Sở thư hùng, thiên hạ vẫn cho là Hạng Vũ giỏi hơn Lưu Bang, nhưng chung cuộc lại thua. Có nhiều nguyên nhân, nhưng lịch sử nhắc sâu vào 1 chi tiết là Hạng Bá, chú của Hạng Vũ, người mà Hạng Vũ tin tưởng hết lòng, chỉ là tầm thường dân, không đủ bản lĩnh làm sếp. Cho làm tướng (kiểu CEO ngày nay của các doanh nghiệp) nhưng lại không giữ miệng, tiết lộ chuyện cơ mật, khiến phía Hạng Vũ thất bại trong đợt tấn công vào Lưu Bang. Tố chất lớn của người làm tướng, làm đại nghiệp, là phải kín bưng, các nước cờ họ đi không ai biết, kể cả vợ con. Nhiều vị tướng bại trận cũng vì tiết lộ ngày mai mình đi đâu cho vợ hoặc người tình, và vợ/người tình thì lo lắng, đi ra chợ gieo quẻ bói xem cát hung thế nào, và cứ thế việc quân lọt ra ngoài. Tố chất là người làm tướng là không chia sẻ việc quân với người không liên quan. Một khi đã chấp nhận lấy một ông chồng hoặc bà vợ làm tướng làm soái thì chỉ nên biết là "chồng đi công tác" thế thôi, còn lại không nên tò mò việc quân vì mình không liên quan, không được phép biết những chuyện cơ mật đại sự của quốc gia. 2. Bạn A, năm ngoái làm hồ sơ du học. Mới dự định mà đã kể khắp vì chịu không nổi. Thế rồi bạn phỏng vấn trượt visa, sau đó thì phải giải đáp thắc mắc của cả trăm người, tốn thời gian vô cùng. Người thương thì lo lắng, người ghét thì hả hê, người quan tâm tò mò thì bu vô hỏi. 3. Ca sĩ B, vừa có thai là loan tin ầm ĩ trên báo. Post hình chuyện thai nghén, chồng chăm sóc vợ ăn uống ra sao lên phây. Người thương cũng nhiều mà kẻ ghét cũng không ít, nên khi nghe cô động thai thì vui mừng bảo cho chừa, nói những lời ác độc cay nghiệt, hả hê. Lần sau cô có thai, cô bí mật cho đến ngày sinh. Gặp mình, cô nói, trước đây, em thật dại dột khi chia sẻ chuyện cá nhân. Lẽ ra, khi có thai, chỉ có 2 người em nên thông báo là chồng em và mẹ ruột em. Vì họ là người sẽ giúp em khi sinh. Còn những người KHÔNG THỂ GIÚP MÌNH, việc thông báo tin tức cho họ sẽ khiến mọi thứ rắc rối thêm. Với người không liên quan thì không việc gì phải báo cáo hay chia sẻ, đó là nguyên tắc về thông tin cá nhân, nhưng giờ em mới hiểu. Chuyện mình bị bàn tán, bị cản là DO MÌNH nhiều chuyện mà ra, chứ mình không nói CÁI MÌNH NGHĨ TRONG ĐẦU sao ai biết? 4. Bạn C, sau 5 năm làm phiên dịch thì quen một đối tác người Nhật, ông ấy đề nghị đầu tư một cơ sở sản xuất tăm xỉa răng để xuất khẩu, bạn lo đầu Việt Nam, ông Nhật lo tiếp thị ở bên kia. Bạn vốn là “con ngoan trò giỏi” nên nghỉ làm cũng xin phép gia đình, mở cơ sở làm ăn cũng xin phép. Cha đồng ý - mẹ phản đối. Bà mẹ tới gặp ông Nhật, điều tra đời tư người ta, ông Nhật không chịu, nói làm ăn thì liên quan gì đưa giấy tờ kết hôn hình vợ con ông ấy bên Nhật cho coi. Rồi bà mẹ sợ nên làm ầm ĩ cả lên, ai ai cũng biết, bạn nhức đầu đòi chết đòi sống. Sau này bạn nói những chuyện cá nhân làm ăn như thế này, không cần phải thông báo với cha mẹ gì cả. Chuyện mình mình làm, làm ăn chỉ thông báo với người LÀM CHUNG, NGƯỜI GÓP VỐN. Người làm ăn là đối tác, gặp gỡ bàn chuyện kinh doanh mà dắt chồng vợ cha mẹ đi theo, thật là phiền cho người ta. Họp lớp hay đám bạn thân đi nhậu cũng vậy, cứ có vợ có chồng kè kè theo, thật là khó tự nhiên cho người khác. Ra mở công ty mà chồng làm giám đốc, vợ làm kế toán thì công ty đó chỉ phát triển ở giai đoạn đầu. Vì tiền quản chặt quá, cơ hội dễ bị bỏ qua, không chịu bỏ tiền đầu tư thì sao có thu hoạch, sợ mất sao làm lớn, chỉ đưa mồi nhỏ ra nhử thì chỉ có thể câu được cá nhỏ. Và người giỏi cũng ngại vô làm, tâm lý họ sợ gia đình trị trong doanh nghiệp, nhất là ra những quyết định cảm tính, tùy tiện vì “vợ thấy con đó ngứa mắt, chồng đuổi đi cho vợ”. Có bữa thì cả giám đốc và kế toán trưởng đều vắng mặt, không ai ký giấy tờ vì “nhà có đám giỗ”. Các doanh nhân lớn, không ai biết mặt chồng con, vợ con của họ là ai, làm gì, ở đâu, có người chỉ giữ 1 ít cổ phần trong công ty và hết. Dù 1 đám “tò mò viên” suốt ngày vểnh tai lên nghe ngóng, săn hình, đồn thế này, thế kia... Mình còn quan tâm đời tư người khác là mình còn quá tò mò tiểu nông và....quá rảnh. 5. Bạn D, học xong cấp 3. Lúc bạn thi ĐH, ngành ngân hàng còn hot. Bốn năm sau, ngành này bão hoà, trường nào cũng hàng nghìn bạn tốt nghiệp. Vật vạ mãi ở phố, bạn đăng ký thực tập sinh nông nghiệp ở nước ngoài. Làm lương một ngày khoảng 60-70 đô la Mỹ, nhưng lao động chân tay, có 1-2 ngày đi học/tuần. Bạn thấy thú vị nhưng gia đình bạn thì không. Nghe con trai kể "chuyện ở bển", ba mẹ bạn kể cho chòm xóm nghe ngay, rồi chỉ sau 1 ngày, cả huyện đều râm ran. Nói tưởng học giỏi vậy thì làm ông này bà kia, té ra đi xuất khẩu lao động. Có vô NASA Boeing gì đó còn tạm chấp nhận, đằng này đi hái cà chua trồng nấm, vắt sữa bò…xấu hổ chưa. Cha mẹ bạn ấy thì buồn vì khổ tâm, còn bạn ấy thì tâm tư mãi. Đọc thư bạn mà mắc cười. Mắc mớ gì buồn. Kệ mọe họ chứ, có nuôi nhau ngày nào đâu mà quan tâm họ nghĩ gì, họ nói gì. Chữ sĩ được trọng quá mức trong văn hoá Khổng Giáo khiến ai cũng muốn ngồi đọc sách và chỉ tay năm ngón, bất chấp năng lực. Rồi hệ quy chiếu của mình xưa nay là hệ quy chiếu văn hoá làng xã, nên anh Dư chị Luận nào đó…dựa trên hiểu biết nhỏ nhoi của mình mà nhiệt tình đánh giá người khác. Ai cũng biết người khác phải nên làm gì, phải sống thế nào trừ bản thân họ. Hàng xóm láng giềng người quen là ai? Tập hợp những con người đó với nhận thức có hạn, hiểu biết có hạn,…nên không việc gì phải sợ. Mỗi người trong chúng ta giỏi lắm biết và giao tiếp với 1000 người, quanh đi quẩn lại 1000 người đó biết nhau, chuyện đông tây nam bắc có biết chi mô mà ý cò ý kiến? Ngoài kia thế giới có 7 tỷ người so với tập hợp 1000 người trong làng hoặc trong phường, có nhiều cái khác lạ lắm. Những cái thành công, thất bại, trí khôn và kinh nghiệm của người quen không giải quyết được, không thể hiểu được, không đánh giá được. Lúc triều đình Huế cử người đi sứ Pháp, sứ về kể bên đó có đèn chúc đầu xuống, quan văn triều đình cười như nắc nẻ. Rồi kể có xe đi hai bánh, không ai tin, nói hai bánh sao cân bằng, sao chạy được. Bảo là thằng ni răng mà nói xạo nói điêu, cả đám ngồi uống trà bên sông Hương cười chế nhạo, râm ran cả chợ Đông Ba. Chiếc bóng đèn điện và chiếc xe đạp đã vượt qua mọi khả năng tưởng tượng của họ. Vô bộ lạc nào đó kể có cái ống sắt, bỏ mấy trăm người chạy đà trên đường băng rồi bay lên không trung cả chục cây số trên mây, rồi tới nơi gần đến thì giảm tốc độ và hạ xuống, thả người chui ra, 1000 km chỉ mất có 1h đồng hồ, thì khả năng bạn sẽ bị hoả thiêu vì hoang tưởng. KIẾN THỨC, KINH NGHIỆM, THIỆN NGUYỆN THÌ TÍCH CỰC CHIA SẺ, CÀNG NHIỀU CÀNG TỐT, CÒN CHUYỆN CÁ NHÂN HAY LÀM ĂN, THÌ CHỈ CHIA SẺ CHO NGƯỜI CÓ THỂ GIÚP ĐỠ MÌNH. Dặn cha dặn mẹ, con báo cho biết vậy thôi, đừng chia sẻ chuyện riêng của con ra ngoài, con mà nghe là không có lần thứ 2 kể chuyện. Đám cưới làm vừa phải thôi, làm hoành tráng quá, lỡ ly hôn đi giải trình mệt mỏi. Làm ăn thì khai trương giản dị thôi, rầm rộ quá lúc phá sản đóng cửa nghe điện thoại "sao vậy em, sao vậy anh.." đến cháy máy á. 6. Việc mình dự định thì mình âm thầm triển, không cần phải chia sẻ với bố mẹ anh chị em vợ con gì sất, kẻo họ lo lắng và đi hỏi thăm chỗ này chỗ kia, cũng toàn bà Tư bà Bảy. Cứ qua hỏi ông Năm là con trai tui sắp đi Israel thực tập, thì ông Năm nói là đừng đi, bên đó đang bắn nhau ghê lắm, tui nghe trên tivi về dải Gaza, bờ tây sông Jordan…. Thực tế là trong 1 năm, lượng người chết do xung đột ở đó không bằng tai nạn giao thông do xe máy ở nước mình trong một ngày. Có bạn muốn đi đào tạo kỹ sư bên Nhật, bà mẹ liền cắp nón qua bà Bảy hỏi, vì bà Bảy hồi trẻ từng ở thành phố, từng bán cà phê cho một ông Nhật. Bà Bảy liền phán bên đó động đất ghê lắm, cho đi là mất con, tui lạ gì nước Nhật. Bé Vy (con chị Tuyết, chị họ mình) được học bổng đi Mỹ. Bữa bé Vy lên phường làm giấy tờ, anh văn thư ký giấy xong là ra quán cà phê bên chợ loan tin. Chị Hồng bán bún bò vừa gắp bún vừa vểnh tai nghe ngóng, nghe cái Vy sắp đi Mỹ thì ngưng bán, nói khách ăn nhanh nhanh giùm, bữa nay nhà có chuyện. Chị rửa tay, chùi chùi vào quần, tất tả qua nhà chị Tuyết nói “bên Mỹ xả súng hàng loạt, em có bà con bên đó", "anh chị phải cản lại, con của mình, mình cho hay không cho tụi nó phải nghe, không là đại bất hiếu”, “nó mà kiên quyết đi là chị từ nó cho em. Con em là em bóp mũi chết chứ ở đó mà dám trái ý”, “Em bỏ cả nồi bún bò qua đây chỉ để “chân tình góp ý” thôi đấy! Còn nhớ năm 2000, mình đi Hồng Kông làm việc cho một tập đoàn đa quốc gia trong 6 tháng, hồi đó còn thơ ngây, hay đem chuyện ra kể cho bạn bè người thân nghe. Nghe kể xong, bạn bè cà phê nói đừng đi mày ơi, bên đó người ta bắn nhau chéo chéo trên phố, ghê lắm. Mình chỉ cười, vì trong tâm thức các bạn, Hồng Kông là thế giới của phim xã hội đen TVB với Thành Long, Châu Nhuận Phát, Lê Minh, Lưu Đức Hoa, Trương Mạn Ngọc, … 2014

Tony Buổi Sáng

185,860 次观看 • 1 年前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Từ Móng Cái sang Đông Hưng coi ngó Tp 1 chút, ăn dĩa ốc rồi lên tàu cao tốc đi Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây. Nam Ninh xưa gọi là thành Ung Châu, từng bị Lý Thường Kiệt dẫn quân đi đánh phủ đầu (trong lịch sử VN thì chỉ có Lý Thường Kiệt là chủ động tấn công Bắc phạt). Tàu cao tốc Đông Hưng đi Nam Ninh vô cùng tiện lợi, chỉ cần hơn 1h là tới (ngày xưa tui đi xe đò cả 1 buổi). Giá vé rất rẻ. Nam Ninh với thời tiết giống Hà Nội. Tp có 5 lines tàu điện ngầm toả đi khắp. Những doanh nghiệp be bé 10 năm trước tui gặp nay đã lên tập đoàn, huy động cổ đông góp tiền để đầu tư mức vài trăm triệu đô la để mở hệ thống các nhà máy, các khu công nghiệp, xây trụ sở tập đoàn to đùng. Những cây hoa gạo họ trồng ở dải phân cách giữa đường phố nở hoa đỏ rực rỡ. Trời nồm ẩm, đường vào ga tàu điện ướt nhẹp thì họ dùng đèn sưởi và quạt để làm khô. Nếu học mô hình Tp hiện đại thì các tỉnh miền bắc VN nên sang đây (vì cùng khí hậu), còn các tỉnh miền nam VN thì nên sang học Singapore (cùng khí hậu, các loại cây trồng trên phố họ cũng đã nghiên cứu rất kỹ). Tui thấy 1 khách sạn dát vàng 7 sao, ngay trung tâm thành phố nên đặt ở mấy hôm. Ai dè vô đâu 2h phải bỏ của chạy lấy người. Người chủ ở đây không rõ gu thẩm mỹ và trình độ toán hình học ra sao mà sắp xếp vô cùng lộn xộn, khắp nơi treo tranh Phục Hưng châu Âu (loại sao chép, mùi dầu còn nồng nặc) và treo khắp nơi, hành lang lẫn nhà tắm. Trên trần trên sơn vẽ các bức tranh, nằm cứ mở mắt nhìn lên là ngồn ngộn phồn thực đập vào mắt, không tài nào ngủ được. Dát vàng thật, bạc thật, đồng thật nên nó hút nhiệt toả nhiệt, điều hoà heater bật thì nóng, mà không bật thì lạnh. Tui vội trả phòng, nói 不要退款, anh quản lý đu theo hỏi sao vậy, mày ko ngủ ở đây cũng được nhưng sáng mai qua đây ăn sáng với tao, nhiều món ngon lắm, cao lương mỹ vị á. Tui nói buổi sáng tao chỉ ly cà phê Americano và cái bánh mì nướng cho thơm miệng thôi, không có thích ăn mấy món bún phở thịt cá hành lá dắt đầy răng. Qua hotel khác bên cạnh, có 2 sao thui, mà ngủ được ngon lành.

Tony Buổi Sáng

105,965 次观看 • 1 年前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Không nhớ rõ năm nào nhưng dưới 30, ngày 29 Tết tui ngồi nghĩ, mấy chục năm nay ăn Tết ở nhà rồi, năm nay ăn chỗ khác đi. Rồi đêm giao thừa chúc tết mọi người xong thì sáng mùng 1 đáp máy bay ra Hà Nội. Lúc cầm hộ chiếu lên máy bay thì thấy visa Trung Quốc (multi, loại nhập cảnh nhiều lần) vẫn còn, nên tui bỏ luôn vé máy bay chặng về. Hồi đó còn nhỏ còn nghèo, nhưng tui thích là play, không có đắn đo gì, tài tử phong lưu ai lại đi tiếc mấy triệu. Cứ ra quyết định là trả giá, lúc mất tiền, lúc mất thời gian, lúc mất sức khoẻ, lúc mất mối quan hệ, thậm chí mất trinh (cái này tui giỡn nha, ai bắt chước theo mất rồi bắt tui đền là tui khóc). Tui thì luôn cười ha hả, muốn được cái này thì phải mất cái khác chứ sao, chỉ có mấy đứa tào lao mới muốn cái này mà không chịu đánh đổi trả giá cái khác. Với tui, chỉ có mất mạng là tui không chơi, còn lại chơi khô máo. Nghĩ gì là tui đứng dậy làm luôn, chứ chần chừ nó thành căn bệnh, tui từ sân bay Nội Bài, đi thẳng ra Nguyễn Trường Tộ bắt xe qua bên kia biên giới, huỷ luôn cái hotel ở Hà Nội. Ngồi xe lên Hữu Nghị Quan, có mấy khách nói ủa sao có cái anh này dân miền trong mà nói tiếng Trung giỏi quá, Mọi người say mê, bu lại hỏi thăm trò chuyện. Cái tui nói say mê cái gì, chút nữa tui bán hết mấy người qua biên giới bây giờ. Nữ thì tui bán làm vợ cho cả mấy anh em nhà người ta, còn nam thì làm phu lò gạch, 3 năm không thấy ánh mặt trời. Mọi người nghe thế sợ hãi, rơm rớm nước mắt. Tui nói "tôi đùa đây, tôi trêu đấy, tôi là người nhân hậu, yên tâm. Mà nay, đi biên giới phải cẩn thận chứ, mấy thằng đẹp trai cỡ tui trở lên mà chủ động làm quen rồi rủ đi biên giới, 10 thằng thì 9 thằng là dân buôn người đấy nha". Tui làm thủ tục qua cửa khẩu Hữu Nghị quan thì bắt xe đi Nam Ninh, xong chuyển xe đi Quế Lâm. Quế Lâm có nghĩa là Rừng Quế. Đối với dân Trung Hoa xưa, Quế Lâm là nơi tuyệt vời nhất dưới mặt đất, hơn cả Tô Hàng. Quế Lâm là 1 trong 4 thành phố được chính phủ Trung Quốc bảo vệ đặc biệt các di sản (3 tp còn lại là thủ đô Bắc Kinh, Hàng Châu và Tô Châu). Dòng sông Li Giang uốn quanh thành phố, núi non lô nhô như tranh thủy mạc. Tui lấy tour đi dọc sông Li Giang xuôi về phía Dương Sóc (Yangshuo). Chu cha nó đẹp. Y chang trong tranh treo trên tường ở các khách sạn lớn. Đến Dương Sóc, tui đi xem người dân bắt cá bằng chim cốc. Con cốc này được đeo một cái vòng trên cổ, và cột dây vào chân. Chim sẽ được ông chủ thả xuống nước, và lục lạo khắp nơi để mò cá. Khi có cá, vì vướng cái vòng cổ nên chim không nuốt được, lúc này ông chủ sẽ kéo chim lại thuyền, gỡ cá ra. Nhưng nó chỉ làm tới 7 con cá thôi, tới con thứ 8 thì phải tháo cái vòng cho nó ăn, nếu không nó sẽ đình công ngay. Đây cũng là tỷ lệ mà chúng ta nên thưởng cho nhân viên bán hàng (1/7), các bạn lưu ý, DN lấy 7, nhân viên lấy 1. Coi clip và đọc lại bài, sẽ hiểu cách chia lợi nhuận cho cấp dưới.

Tony Buổi Sáng

120,357 次观看 • 1 年前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Toái que, sau khi đăng xong thì tui lăn ra ngủ, đúng 7 tiếng sau thì dậy. Tui luôn ngủ sớm, dậy sớm để người khỏe vì được đón nắng mai. Gió ban mai luôn tinh khiết do chưa mang nhiều bụi bặm hay khí thải từ sinh hoạt của con người (thường sau một ngày sinh hoạt, con người thải ra rất nhiều khí từ đốt rác, xe cộ đến sản xuất…). Soáng nai, tui pha ly cà phê sữa dê rồi đọc bài thơ này cho các bé nghe nè. Bé nào lanh lợi thuộc được ngay thì có thể làm clip. Content là đây chứ đâu. XY nói với XX: Anh đến tìm hoa, thì hoa đã nở. Anh đến tìm đò, thì đò đã sang sông. Anh đến tìm em, thì em đã lấy chồng. Em yêu anh như rứa, có mặn nồng chi mô? XX mới đáp lại rằng: Hoa đã đến kỳ, thì hoa phải nở. Đò khách đã đầy, thì đò phải sang sông. Em tới duyên thì em phải lấy chồng. Anh muộn màng như rứa, sao lại trách hồng trách lan? *Làm gì được thì làm ngay. Chốt sale được thì chốt liền. Ko có lề mề muộn màng rồi "trách hồng trách lan" nhen các bé. Muốn học thì ĐK học, muốn làm thì triển khai làm, muốn nói lời gì với ai thì gọi điện, nhắn tin, tới gặp. Cuộc sống là không chờ đợi. Dù người ta hô hào "không bỏ rơi ai" nhưng mình lề mề quá thì người ta bỏ lại thôi.

Tony Buổi Sáng

10,551 次观看 • 1 个月前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

ĐH A mở khoa mới thiếu giảng viên cơ hữu. Trường cử 2 bạn cử đi Úc, cam kết thời gian về phục vụ gấp 3 lần thời gian đào tạo, nếu không thì đền bù số tiền gần 4 tỷ. Hai bạn (nếu không cử tuyển là không xin học bổng được vì không đủ trình) sang học xong, thấy bên đó tốt không muốn về. Trường A gửi công văn sang trường Úc, thống nhất bằng cấp gửi về trường A theo cam kết và không cấp visa ở lại. Hai bạn chạy vạy khắp nơi để kết hôn giả, trong thời gian chờ đợi thì đi làm nail và bán hoa quả ở chợ Footscray. Trường A đâm đơn kiện, cha mẹ 2 bạn ở VN cứ đi hầu toà miết vì tội bội tín, lừa tiền của người ta. Giáo sư ĐH bên Úc, chỉ biết lắc đầu khi sinh viên VN học xong là hỏi "làm thế nào để được ở lại, hưởng phúc lợi XH của cha ông dân tộc người ta đóng thuế mấy trăm năm". Nhiều người ngạc nhiên thì thấy giới trẻ được xem là học giỏi, có nhận thức vậy mà lại không có CHÍ LỚN, chấp nhận vi phạm pháp luật lẫn nghĩa tình để được lợi cá nhân. Công ty nọ có đội ngũ kế cận làm hạt giống lãnh đạo về sau, được ban lãnh đạo rất tâm huyết đào tạo, cho tự chủ trong quyết định và đi đây đi đó nhiều. Sau hai năm thì có bạn nói "mình chả được bao nhiêu, nếu đi làm bất động sản trong 2 năm qua thì đã kiếm được vài tỷ". Có bạn, khi công ty làm bài tập về clip chú Vượng chia sẻ về chiến lược và quản lý, đã nói là "mình không thể làm được như thế, nghe làm gì, chỉ kiếm ăn qua ngày là giỏi lắm rồi". Nghe thấy kém tự tin gì đâu. Như tui ngày xưa, thiếu thông tin, nghĩ là phải đi học ở ĐH kinh tế quản trị kinh doanh để ra đời có thể làm chủ doanh nghiệp. Không có đâu, hoàn toàn không phải. Ngành management (quản trị kinh doanh) thì chỉ đào tạo ra được Manager (cùng chữ Manage), muốn làm chủ doanh nghiệp, phải lao ra đường, gặp gỡ ngàn người mà bán hàng. Rồi ngẫm lại, lấy cái hay nhất của ngàn người đó, biến thành trí khôn của mình, xây dựng doanh nghiệp. Còn không rút được thì như người bán rong vỉa hè thôi, họ cũng gặp ngàn người nhưng vẫn mãi là người bán rong. Muốn làm boss, phải có chí lớn. Và quan trọng là tự tin, ai tự tin thì mới không sợ mất, mới dám làm. Hoặc biết là có thể mất nhưng vì tự tin là sẽ kiếm lại được thì mới dám làm. Ai không tự tin thì mọi thứ nó bịt bùng nhỏ xíu thôi, ra đường thôi cũng đã thấy sợ, gặp người khác: sợ, triển khai cái mới: sợ, thay đổi: sợ. Người không tự tin cuối cùng an ủi mình bằng cách: tôi là người hướng nội. Hướng nội gì bé ơi, chẳng qua là mình kém tự tin thôi. Người hướng nội thật sự đẳng cấp lắm, họ giao tiếp cực kỳ xuất sắc, nói hay viết giỏi, luôn chủ động sắp xếp gặp gỡ người này người kia để được việc. Hương nội thật sự có nghĩa là: ở 1 mình không buồn, đi 1 mình không chán, tự 1 mình vẫn tìm được niềm vui, quan hệ rất rộng rãi nhưng chỉ vài ba tri âm tri kỷ trong lòng họ biết, không quan tâm đời tư người khác... "Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ thích phụ thuộc”, “Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con, cái gì cũng đem về cho vợ con chứ không nghĩ cho xã hội” (10 điều bi ai của dân tộc Việt Nam- Phan Chu Trinh, đầu thế kỷ 20). "Miếng ăn quá to, người ta chỉ nghĩ đến ăn, tranh giành ngôi thứ cũng chỉ vì ăn" (Không khí lễ hội ở nước ta, Phan Bội Châu, đầu thế kỷ 20). "Ở xứ này, tìm được 1 người đầu óc lớn rất khó. Họ nhìn mọi thứ với góc hẹp lợi ích rất ngắn hạn, thế hệ này dạy thế hệ kia cách nhìn rất hẹp, chút lợi ích con con, ông bà cha mẹ thầy cô dạy thế hệ sau như vậy nên dù thông minh nhưng ít ai có thành tựu lớn. Cho nên họ làm ăn kinh tế rất khó, khu vực chợ sầm uất vẫn nằm trong tay người gốc nước khác di cư đến". (Exotisme indochinois dans la littérature francais depuis 1860, Malleret). Đại đa số người Việt ham học và lanh lợi, nên xoá đói thì rất nhanh. Cả nước bỏ xe đạp lên xe máy thì nhanh nhưng từ xe máy lên được ô tô như các nước phát triển thì khá chậm. Nguyên nhân chính là văn hoá của người Việt, đặc trưng là nghĩ nhỏ, nghĩ trước mắt, nghĩ vụn. Trong hàng ngàn bạn trẻ 8x lẫn 9x xưa nay mà tui gặp, chưa thấy ai nghĩ lớn, phóng khoáng để có thể làm nên 1 doanh nghiệp tỷ đô cả. Toàn lặt vặt lặt vặt cò con.., chưa thấy đại bàng. Chắc là chưa có duyên. Nghĩ lại, tuổi thơ người Việt thấy toàn hát những bài bé nhỏ như "con cò bé bé, chú ếch con, bà còng đi chợ...". Còn người Nhật, người Do Thái, người Trung Quốc, người Nga, người Bắc Âu, họ hát về đại bàng, về trái đất, về vũ trụ. Ví dụ như bài hát này của thiếu nhi Nga. Các bé trên X đã có con thì dạy con mình hướng về cái lớn lao để dân tộc mình cất cánh. "Bay lên đón mặt trời, Đại bàng con hãy vút cao. Qua núi đồi, hãy lướt tới bao chân mây. Vượt ngàn bão tố phong ba, Vượt hiểm nguy với bao thác ghềnh, Niềm yêu thương nâng cánh chim, đẹp tuyệt vời. Xanh xanh trên lưng trời, Một đôi cánh lướt trong mây. Mang theo mình tiếng gió cuốn như phong ba. Đại bàng hãy cất tiếng ca, Để sưởi ấm bao niềm ước vọng, Vì tương lai, dâng trái tim ngọn lửa hồng"

Tony Buổi Sáng

28,926 次观看 • 6 个月前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

Hồi tui mới đi làm sale, đi nhạo thì quen anh Bảy, chuyên xây dựng mấy công trình nhôm kính. Quê anh Bảy ở xã giáp ranh giữa Phú Yên và Bình Định, ảnh khẩu âm nặng tiếng địa phương kinh khủng, mà lại nói nhanh như tên bắn. Lần đầu tiên ổng giới thiệu, tui nghe tưởng là anh Báy, sau mới biết dân ở đó phát âm hỏi dấu ngã thành dấu sắc hết. Có lần nhạo ngà ngà ổng nói "Tèo à, anh thương em, thấy em làm thơ như vầy anh thương lắm, ngày xưa anh cũng làm thơ nên anh biết". Tui nghĩ chắc trời cho mình tri âm tri kỷ rồi, nhìn tui sơ sơ mà đã biết tui làm thơ. Tui ngạc nhiên "nhìn anh Bảy lam lũ cực khổ, kiểu dân kỹ thuật khô khan mà cũng làm thơ được hay quá ta". Ổng liền trả lời: "trầu quâu nghèo khổ đi lên, đầu tiên là phải đi làm thơ, ba má anh cũng làm thơ, cả làng anh đi làm thơ hết". Tui hâm mộ mém xỉu, sau mới biết "làm thơ" mà ảnh nói là "làm thuê". Chữ "ê" và chữ "uê" đều phát âm là "ơ", anh hùng Nguyễn Huệ thì đọc thành Nguyễn Hợ, còn vua Lê thì thành "vua Lơ". Anh Bảy kể chuyện lịch sử, hồi Nguyễn Hợ ra bắc, gặp vua Lơ thì bẩm tấu "dạ kính thưa bợ hạ", vua Lơ liền phẩy tay nói "trẫm miễn lỡ, khanh hãy bình thân". Sau này tui mở DN, có lần tui bị giựt nợ, ngồi uống bia mà mặt buồn thiu. Anh Bảy an ủi "lèm thơ có cái sướng của ngừ lèm thơ, lèm chú có cái khố của ngừ lèm chú" (dịch: làm thuê có cái sướng của người làm thuê, làm chủ có cái khổ của người làm chủ). Xong 1 lúc xỉn xỉn thì ảnh cụng ly, "hay là để anh giúp em nghen Tèo. Anh hô 1 tiếng là giang hồ ngoài "quơ" anh vô hù nó liền. Đụ mẹ, lèm ăn cực khố, tiền bẹc khó khen". Tui hỏi, giang hồ có nói giọng giống anh hem, ảnh nói, y chang, nói 1 phát là tụi nó sợ liền. Tui nói thôi, vô hù mà nói người ta không hiểu, em phải đứng ra phiên dịch nữa. Ông cười ha hả, nói "dzẫy na!".

Tony Buổi Sáng

36,611 次观看 • 10 个月前

Tony_Buoi_Sang's profile picture

1. Thời tui học phổ thông là thời bao cấp. Năm lớp 3, những đứa trẻ ở mọi trường cấp 1 trong huyện sẽ về phòng giáo dục thi 2 môn "tập làm văn" và "toán đố". 30 đứa điểm cao nhất tổng 2 môn này sẽ được học riêng, học sáng và học chiều, trưa mang cơm theo ngồi ăn dưới gốc cây, được phát 13 ký gạo 1 tháng. Những năm khó khăn, nhà nước phải mượn ngôi trường phía sau nhà thờ Tin Lành cho tụi tui, nên được gọi là "học ở trường Thiên Ân". Thời đó, điểm số rất khó, ai được con 8 là cả lớp sẽ vỗ tay, còn hôm nào có 9 điểm thì vô cùng tự hào. Nếu môn Văn thì sẽ lên bảng đọc cho cả lớp nghe, môn Toán thì sẽ lên bảng giải cho cả lớp tham khảo. Tui thắc mắc sao không thấy bạn nào có điểm 10, thì thầy giáo tui nói: điểm 10 chỉ dành cho những viên ngọc đã giũa đã mài. Mấy lớp trên, lâu lâu có 1 anh 1 chị được 10 điểm, và đồn nhau kinh khủng. Tụi tui đứng trên lầu chỉ trỏ, thấy anh đó chưa, thấy chị đó chưa. Mà mấy người được 10 điểm đó đẹp trai đẹp gái thiệt. Mặt nhỏ, mũi cao, mặt sáng, nét thanh tú khôn sao tả xiết. 2. Lớp tui một nửa thuộc nhóm được thầy gọi là "ngọc trong đá", tức "thông minh vốn sẵn tính trời", chơi ác liệt, quậy phá nghịch ngợm, phản biện bật lại thầy cô tanh tách, nhưng vô làm bài vẫn vèo vèo, vẫn được 9 điểm nên không có bị ăn đòn. Tui trong nhóm này, vì dù rất thích học nhưng cũng rất thích chơi, trống tùng tùng ra chơi là chạy mất, thường xuyên vô lớp trễ, bị phạt đứng trong góc tường chứ không được vào bàn ngồi. Hứng lên là xé vở ra làm máy bay hay làm diều. Mỗi lần như thế thì cô giáo Văn lại tới nói với tui "ngọc kia không giũa không mài. Cũng thành vô dụng cũng hoài ngọc đi". Tui nghe hiểu nhưng vẫn ham chơi ham ngủ. Các bạn còn lại thuộc nhóm "mật trong hoa", các bạn này "chăm chỉ cần cù không ai bằng", giờ ra chơi cũng không có ra đá bóng đá cầu nhảy dây, ngày Tết mà vẫn lấy bài vở ra học. Các bạn này ngoan ngoãn, thầy cô nói gì thì nuốt lời chữ đó, ghi chép vở sạch chữ đẹp như lau như ly. Thầy cô tui nói, các em thuộc "ngọc" hay "mật" cũng đều là tinh hoa của xã hội, đều thành đạt và hạnh phúc nếu có ý chí. Tui còn nhớ bài mà thầy tui từng hát: "Hạnh phúc như ngọc trong đá, Không đến với ai đi qua hững hờ. Hạnh phúc như mật trong hoa, Không đến với ai, không nhọc nhằn tìm kiếm. Hạnh phúc tuyệt vời mà tôi đã thấy, Tựa những hạt ngọc trong đá Mà những đồng đội, bạn bè của tôi Tìm thấy trong ngàn gian lao. Hạnh phúc tuyệt vời mà tôi đã thấy, Tựa những mật ngọt trong hoa, Bằng trái tim nồng nàn yêu thương, Bạn bè tôi đã dâng cuộc đời!" 3. Có 1 tiết sinh hoạt tư duy, có thầy dạy Toán và cô dạy Văn. Cô giáo dạy Văn nói "như cô, cô nhờ chăm chỉ học hành mà thành giáo viên giỏi. Nhưng cô không có chất ngọc trong người để có thể viết truyện, làm nhà văn". Thầy Toán nói: muốn lấy được con 10 môn Toán ở cuộc đời, chỉ nhóm "ngọc" là có thể. Nhóm "mật" thì 9 điểm là điểm giới hạn, các bạn không có tố chất trời sinh để có thể giải được cái bài toán *****, tức bài toán có 5 ngôi sao, thường nó không có dạng nào sẵn, chưa từng xuất hiện trước đây, không thể lấy trí nhớ ra giải. Nhóm "ngọc" thì có thể giải được bài toán này, nhưng lại bị trừ điểm ở các bài toán dễ, hoặc trình bày cẩu thả sao đó nên vẫn không thể điểm 10. Ai muốn điểm 10, điều kiện cần là phải thông minh như trong nhóm "ngọc", và điều kiện đủ là chăm chỉ như nhóm "mật". Lớp ta chưa có ai cả. Nghe xong thì tui giơ tay lên nói "thưa thầy, em sẽ là người đầu tiên". Và từ đó, hành trình chăm chỉ rèn luyện của mình bắt đầu. *Ai muốn biết tui rèn luyện ý chí thế nào thì còm để đọc tiếp.

Tony Buổi Sáng

13,102 次观看 • 2 个月前