Sensitive content

This media may contain sensitive content.

Video yükleniyor...

Video Yüklenemedi

Ana Sayfaya Dön

Sờ chim 🙈🤭 Quần trắng + sịp đen 🍆💦

31,540 görüntüleme • 2 yıl önce •via X (Twitter)

0 Yorum

Yorum bulunmuyor

Orijinal gönderinin yorumları burada görünecek

Benzer Videolar

💦 Ký Túc Xá Nam Sinh 💦 🔸 Chương 04: Kho ảnh bí mật --------- 👉 Nếu bạn mới đọc truyện này, có thể đọc & nghe Chương 01 tại đây nhé: --------- Phát hiện ra bí mật của người khác thật sự là điều làm tôi thích thú hơn cả, nhất là những bí mật dâm dục mà tụi bạn cùng phòng luôn cố gắng che giấu. Lúc tôi mới vào đại học, do gia đình không mấy khá giả, ba mẹ tôi chỉ có thể mua cho tôi chiếc điện thoại cảm ứng Samsung đời thấp nhất. Màn hình thì nhỏ, camera thì mờ, pin lại nhanh chai. Dùng chưa được một năm thì nó đã về chầu ông bà mất rồi. Lúc đó, tôi cũng chẳng có chiếc điện thoại nào khác để thay thế, cả một cái điện thoại trắng đen phím bấm cũng không. Nhưng ở xa nhà, việc giữ liên lạc là vô cùng cần thiết. Mấy thằng bạn cùng phòng tôi hầu hết cũng không khá giả gì hơn, nên cũng không giúp được gì. Nhưng mà trong cái rủi có cái may, trong phòng tôi có một thằng bạn rất siêng năng đi làm, dù mới chỉ học năm nhất. Khi mà tụi tôi cứ loay hoay với vòng quay xin tiền ba mẹ, đầu tháng ăn sang, cuối tháng ăn mì gói, thì thằng bạn tôi đã đi làm dư dả và mua được một cái điện thoại đời mới nhất của lúc đó. Thấy tôi khó khăn, nó liền đưa điện thoại cũ của nó cho tôi dùng, trong lúc gia đình tôi xoay sở kiếm mua cho tôi một cái điện thoại khác. Và từ chiếc điện thoại này, tôi đã phát hiện ra những bí mật động trời của nó. Thằng bạn tôi tên Tuấn, vẻ ngoài cao ráo sáng sủa, bình thường cũng không nói năng gì nhiều. Ngoài giờ đi học, nó thường chỉ đi làm rồi về phòng, nhưng không biết vì cố ý hay vô tình, lịch học của nó phần lớn là lệch với cả phòng. Tụi tôi cũng không thắc mắc gì nhiều, vì học khác ngành nhau, trái buổi thì cũng là chuyện bình thường. Nhưng sau này tôi phát hiện ra, có vẻ điều này là do nó cố ý. Điện thoại cũ của nó cũng là Samsung, đã đăng xuất tài khoản ra và xóa hết dữ liệu. Bộ nhớ trống rỗng như mới, cả một file rác cũng được dọn sạch. Tính tôi lại rất tò mò, đặc biệt là đối với mấy thứ chứa dữ liệu cá nhân như thế. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, trong đầu tôi bật ra một dòng chữ "Khôi phục ảnh đã xóa". Ban đầu tôi cảm thấy điều này ngớ ngẩn vô cùng, ai cũng biết ảnh bị xóa lần đầu sẽ còn trong thùng rác, nhưng bị xóa lần hai sẽ mất vĩnh viễn. Thế nhưng, tôi vẫn cứ tìm kiếm dòng chữ đó trên Google. Rồi chuyện gì đến cũng đến, tôi bấm vào link đầu tiên tìm được. Đó là một app trên CH Play tên là "Khôi phục dữ liệu". Tôi không nghĩ ngợi liền tải về. Trong lòng cứ rạo rực như sắp mở được cánh cửa của căn phòng bí mật nào đó. Mở app lên, tôi thấy rất nhiều lựa chọn. Có cả khôi phục ảnh, clip, tập tin, âm thanh. Tôi chọn ngay vào ảnh. Máy bắt đầu chạy và quét tập tin. Hàng trăm, hàng ngàn rồi hàng chục ngàn tập tin được quét, trả lại cho tôi hơn 14k ảnh. Tôi bắt đầu xem qua một lượt. Phần lớn đều là hình thumbnail (ảnh đại diện) của các bài hát, icon, sticker trong app nhắn tin, app chụp ảnh. Tôi bắt đầu thấy nản lòng, liền vuốt mạnh ngón tay trên màn hình, làm cho kho ảnh trả về chạy tít xuống dưới. Thế nhưng, ảnh tiếp theo tôi nhìn thấy khiến cho mắt tôi như muốn nổ tung: Trong ảnh là thằng Tuấn, góc chụp từ bên dưới lên, khoe trọn con cặc to tướng, cặp trứng dái săn lại và chùm lông đen xì trên mu. Hơn tất cả chính là vẻ mặt gợi tình của thằng Tuấn lúc chụp ảnh này. Con cặc tôi lập tức cương cứng trong quần, tim tôi đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhân lúc không ai để ý, tôi chạy vội vào nhà vệ sinh, không quên bỏ túi dây tai nghe để "khai quật" thêm bí mật trong cái điện thoại này. Tôi lại tiếp tục lướt xuống, hình sex của thằng Tuấn chụp rất nhiều, có cả hình cặc không và hình cặc kèm theo mặt nó. Tôi sướng phát điên lên, một tay vuốt điện thoại, một tay vuốt cặc mình. Tôi mở từng tấm ảnh, zoom cận vào con cặc và trứng dái nó, cố gắng kiềm chế để không liếm màn hình điện thoại. Xem xong ảnh, tôi lại khôi phục thêm video. Vừa nhìn thấy cái hình thu nhỏ của video là tôi đã suýt bắn tinh vì nứng. Trong đó có một con cặc, dĩ nhiên là của thằng Tuấn. Tôi đeo tai nghe rồi bấm vào xem. Khung cảnh trong video vô cùng quen mắt, nhưng phòng trống trơn, chỉ có mình ên thằng Tuấn... "Đụ má, là phòng mình chứ đâu nữa!" - Tôi giật mình nhận ra khi thằng Tuấn quay trúng cái hộp khăn giấy tôi để trên đầu giường. Tôi tiếp tục xem video, thấy thằng Tuấn quay vào con cặc cứng ngắt của nó. Sau đó lại thấy nó di chuyển ra cửa phòng. "Cạch" một tiếng, thằng Tuấn chốt chặt cửa phòng, sau đó nó nằm ngửa ra giữa phòng, trên nền gạch, tay sục cặc liên tục và mạnh bạo, còn miệng thì rên "Đụ má, sướng quá tụi bây ơi! Tụi bây đi đâu hết rồi về đây mà coi tao sục cặc nè!" Tôi giật mình nghĩ lại, thì ra thằng Tuấn là cố tình chọn giờ học trái buổi với tụi tôi khi nó có thể. Khi mà cả phòng đi hết, nó ở phòng một mình, trần truồng đi khắp phòng, sau đó nằm lăn ra giữa phòng mà sục cặc. Sau một hồi lăn lộn giữa sàn, nó đứng lên đi vào nhà vệ sinh. Nó soi camera vào đống quần áo mắc trên giá treo, sau đó lấy ra một bộ quần áo đá banh và ba chiếc quần lót. Tôi nhìn bộ quần áo đá banh vô cùng quen mắt, lại soi hai chiếc quần lót. Một boxer brief màu trắng, một boxer brief màu đen và một cái jockstrap (quần lót dây). Tôi thốt lên khe khẽ: "Đụ má, đồ của mình!" Khi tôi kịp hoàn hồn thì video đã tua đến đoạn tiếp theo. Thằng Tuấn không nằm bên dưới nữa, nó trèo lên giường, mà lại còn là giường tôi! Nó lấy cái gối tôi kê đầu mỗi ngày, lật mặt sau gối lên, rồi lại đặt bộ quần áo đá banh của tôi lên. Sau đó nó nằm sấp, đặt con cặc của nó lên gối rồi đẩy hông. Cặc nó ma sát giữa bụng dưới và quần áo của tôi, nó thì dùng camera trước của điện thoại mà quay lại cảnh này. Còn một tay khác, nó nắm chặt ba chiếc quần lót của tôi, đưa lên mũi mà hít. Mắt nó đê mê không khác gì tôi lúc hít quần lót thằng Lễ. Nhưng nếu tôi im lặng tận hưởng, thì miệng nó nói không ngừng: "Đụ má anh nứng quá Hưng ơi! Quần xì em thơm quá, mai mốt em bắn tinh vào đây cho anh hửi được không? Anh muốn đút con cặc này cho em ngậm, muốn địt vào lỗ đít em! Ngày nào em đi tắm anh cũng nứng mà tụi nó ở phòng đông quá anh không nhìn lén được. Em biết là anh nứng lắm không? Anh đụ em nè, anh đụ em nè, a, a, a..." Tôi tự nghĩ: "Vãi lồn!". Nếu mà nó nói nó thích tôi thì chắc tôi cũng bú con cặc nó lâu rồi. Nó được trai, tướng tá cao ráo, nhưng nó kín tiếng quá thành ra trước giờ tôi cứ nghĩ nó thẳng. Ai mà dè nó cong như cây thước dẻo, đã vậy còn thầm thích tôi mà không dám nói. Phát hiện ra bí mật này, tôi có chút vui lại có chút sợ. Sợ nó cũng là một thằng biến thái, lỡ đâu nó làm gì tôi thì biết làm thế nào. Sức tôi không thể chống chọi lại sức nó. Nhưng mà cái clip kia khiến tôi nứng quá. Mỗi nhịp "a, a" là thằng Tuấn đẩy hông thật mạnh về phía trước, căng hết cả da cặc. Miệng nó cứ "anh đụ em nè" văng vẳng hai bên tai tôi, làm cho tôi có chút liên tưởng muốn để nó đè thật. Sau một hồi, có vẻ như đã hơi mỏi tay, nó nằm ngửa lại, vẫn kê gối tôi bên dưới đít. Con cặc nó nhổng lên cao, to tướng trong camera điện thoại. Mồ hôi nó chảy ra, thấm vào vỏ gối, vào quần áo, vào chiếu nằm của tôi. Tôi dừng một chút để tìm bộ quần áo đó, đưa mũi vào ngửi lập tức phát hiện mùi mồ hôi nồng nặc gây nứng cực mạnh nhưng không phải mùi của mình. Thằng Tuấn vẫn còn ráng trụ lại không bắn ra, dù tôi biết nó sắp chịu không nổi rồi. Nhưng tôi không ngờ được, nó lấy chiếc quần lót đen của tôi mặc vào. Quần của tôi nhỏ hơn của nó một size, cho nên ôm sát vào da thịt nó. Nó cố nhét con cặc cương cứng của mình vào quần lót của tôi, nhưng thế nào cũng không hết được vì cặc nó to lại còn cương hết mức. Thế là nó hơi kéo quần lót của tôi chệch xuống đùi một chút, đồng thời cũng quay con cặc hướng xuống, đầu cặc nó vừa vặn chạm vào đáy quần lót của tôi, phần gốc cặc thì lộ ra khoảng 3cm. Nó nắm lấy con cặc trong quần lót rồi sục, miệng nó hít hà liên tục, lại còn khẩu dâm: "Anh bắn vào trong em nè Hưng ơi, anh bắn vào cho em mặc vào có bầu luôn!" Nó siết con cặc rồi tuốt xuôi xuống, rên rỉ: "Anh ra, anh ra, anh chịu không nổi nữa. Anh bắn Hưng ơi, anh bắn Hưng ơi, uống tinh của anh đi, nuốt sạch cho anh đi... A... A... A... Aaaaa!" Cặc nó giật giật trong quần lót của tôi, tinh trùng nhiều đến mức thấm xuyên qua quần lót, còn rơi vãi ngược lên đùi nó thông qua kẻ hở mà con cặc cương cứng tạo nên. Đến đây thì video tắt, tôi cũng không chịu thêm được nữa. Tôi lục tìm chiếc quần lót của mình có dính tinh trùng thằng Tuấn đưa lên mũi hít thật sâu, sau đó sục vài cái liền bắn xối xả. Khi bĩnh tĩnh lại, tôi mới hiểu ra thêm một điều. Thằng Tuấn bình thường không thích ai động vào đồ dùng cá nhân của nó, nhưng nó lại cho tôi mượn điện thoại dùng. Nhiều khi, clip kiểu này cũng là do nó muốn cho tôi xem cũng nên! --------- 📌 Mn có thể đọc thêm truyện tại link trên bio nhé!

Sylr.

14,230 görüntüleme • 2 yıl önce

Sau khi tôi học được cách pha chế đồ uống đường phố của Ấn Độ seedance 2.5 Từ gợi ý:👇👇👇 【Yêu cầu chung】 Video ngắn 28 giây, chế độ dọc 9:16, quay bằng điện thoại di động, vị trí máy quay cố định, quay một lần duy nhất hướng dẫn pha chế đồ uống hai ly. Phong cách tổng thể là một bộ phim hài tương phản kỳ quặc và sạch sẽ: nhân vật nữ chính trưởng thành bình tĩnh, khéo léo và thản nhiên pha chế hai ly đồ uống có ga màu sẫm với vẻ mặt lạnh lùng và kiềm chế, động tác của cô theo nhịp điệu của một bài hát kiểu Ấn Độ. Tất cả chất lỏng và nguyên liệu đều là đạo cụ; sản phẩm hoàn chỉnh chỉ để trưng bày chứ không phải để tiêu thụ. Không có lời thoại hay lời dẫn chuyện. 【Lời giới thiệu về cách quay phim chân thực】 Được trình bày theo phong cách video iPhone chân thực, quay bằng máy quay cố định, không qua xử lý. Chế độ dọc 9:16, độ phân giải 1080×1920, 30 khung hình/giây, tiêu cự tương đương 26-28mm, khoảng cách từ chủ thể khoảng 1,2 mét, ống kính hơi thấp hơn ngực, góc hơi hướng lên trên. Tất cả các cài đặt máy quay đều tự động, không qua chỉnh màu hậu kỳ hoặc hiệu ứng đặc biệt. Đoạn phim thể hiện hiệu ứng thở nhẹ và rung lắc rất nhỏ, không đều (không phải do rung lắc mạnh khi cầm điện thoại), điển hình của việc sử dụng điện thoại di động thực tế. Chế độ lấy nét tự động thỉnh thoảng gặp hiện tượng tìm kiếm, chậm trễ và mất nét trong thời gian ngắn. Cân bằng trắng tự động tự nhiên và nhẹ nhàng chuyển đổi giữa ánh sáng trắng lạnh trong nhà và phản chiếu trên mặt bàn. Hình ảnh nhìn chung phẳng, giữ được hiện tượng lóe sáng ống kính thực tế, quang sai màu ở rìa, hơi phơi sáng cục bộ, nhiễu điện thoại ở vùng tối và hiện tượng nhòe chuyển động tự nhiên. Không sử dụng bộ lọc làm đẹp, làm mịn da, chỉnh màu điện ảnh, độ sâu trường ảnh nhân tạo và không có chuyển động máy quay dựa trên bộ ổn định. Bố cục trải dài từ đỉnh đầu đến giữa đùi, với hai chiếc cốc luôn được đặt ở phía dưới khung hình. Người, bàn tay, chân trái, cốc và tất cả các quỹ đạo ném/bắt đều được ghi lại đầy đủ trong khung hình. Không có thu phóng, lia máy hoặc chuyển sang cận cảnh trong suốt quá trình quay. [Người + Khóa tư thế giống Siren] Một phụ nữ khoảng hai mươi tuổi, người trưởng thành gốc Đông Á, trang điểm nhẹ. Mặc HO2iXF9a4AAZsco Khuôn mặt, kiểu tóc, trang phục và tỷ lệ cơ thể của cô ấy vẫn nhất quán xuyên suốt. Suốt quá trình, cô ấy duy trì tư thế và ngôn ngữ như một nàng tiên cá: cơ thể hơi xoay tạo thành đường cong chữ S mềm mại, vai thả lỏng và hạ thấp, cổ thanh tú vươn dài, cằm hơi nhấc lên hoặc nghiêng sang một bên, hông hơi đẩy sang một bên, và đôi chân tự nhiên duỗi dài khi đứng hoặc nâng lên. Mí mắt khép hờ, ánh nhìn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tấm kính/máy quay, biểu cảm kiềm chế nhưng nguy hiểm, toát lên vẻ lạnh lùng, quyến rũ và xa cách của một nàng tiên cá. Các chuyển động của cô ấy luôn chậm rãi và kiềm chế, mang một vẻ quyến rũ, không bao giờ tỏ ra ngọt ngào, sống động hay nhiệt tình. Biểu cảm của cô ấy bình tĩnh và hơi thờ ơ; cô ấy nhìn xuống tấm kính trong khi thực hiện động tác, liếc nhìn máy quay một cách ngắn ngủi sau khi hoàn thành kỹ thuật chính, đôi mắt khép hờ và lạnh lùng. [Bối cảnh và Vị trí máy quay] Một nội thất hiện đại, phông nền là tấm tường màu xám với các đường nối chéo, một dải đèn trắng dài có thể nhìn thấy ở góc trên bên phải. Ở phía trước là một chiếc bàn màu nâu đỏ, trên đó đặt hai chiếc ly cao, trong suốt giống hệt nhau, mỗi chiếc đã được đổ đầy đá viên lớn; bên phải bàn là một chiếc bát nông đựng bột gia vị màu trắng thô. Máy quay được đặt cố định cách chủ thể khoảng 1,2 mét, ống kính hơi thấp hơn ngực và chụp từ một góc hơi hướng lên trên. Bố cục trải dài từ đỉnh đầu đến giữa đùi, với hai chiếc ly luôn ở phía dưới khung hình. Chủ thể, bàn tay, chân trái, ly và tất cả các quỹ đạo ném và bắt đều được ghi lại đầy đủ trong khung hình. [Cảnh quay theo thời gian nghiêm ngặt] [00:00-00:04.50] Nữ diễn viên chính khoanh tay trước ngực, thân người hơi xoay tạo thành hình chữ S, vai và cổ vươn dài. Sau đó, cô nâng đầu gối trái lên sát ngực, tay trái đỡ mắt cá chân trái, để bàn chân trái trần lơ lửng phía trên hai chiếc ly đá; Tay phải cô cầm một chiếc ly nhỏ đựng nước đá trong suốt, từ từ rót nước lên mu bàn chân và các ngón chân trái. Nước chảy qua các ngón chân và vào chiếc ly cao hơn bên trái, sau đó cô di chuyển chân trái sang chiếc ly cao hơn bên phải, lặp lại động tác tương tự. Chân trái của cô luân phiên giữa hai chiếc ly, những viên đá bị các ngón chân đẩy và dòng nước chảy xuống, tạo ra âm thanh lách cách chân thực. Cô nhìn xuống những chiếc ly, mí mắt khép hờ, toát lên vẻ lạnh lùng và kiềm chế, như thể đang pha chế một loại đồ uống bình thường. Hành động này là một sự tương phản hài hước, vệ sinh, được dàn dựng, không miêu tả việc uống nước. Máy quay tự động lấy nét trước tiên tập trung vào bàn chân, sau đó tìm kiếm nhanh trước khi quay lại chiếc ly. [00:04.50-00:08.50] Nữ chính hạ chân trái xuống, đứng thẳng trở lại, giữ dáng người hình chữ S và hơi đẩy hông sang một bên. Cô nhanh chóng cầm lấy một chiếc cốc nhỏ trong suốt và một chiếc hộp trong suốt khác, thực hiện một động tác pha chế ngắn gọn, điệu nghệ: cổ tay thoăn thoắt, bắt chéo tay để đổi cốc, tung cốc xuống thấp rồi bắt gọn, sau đó lăn cốc trên lòng bàn tay. Các động tác chậm rãi và tiết chế, mang một vẻ quyến rũ. Những chiếc hộp chỉ di chuyển dưới ngực cô, không bay ra khỏi khung hình. Những viên đá bên trong cốc tạo ra tiếng leng keng liên tục khi được lắc. Cuối cùng, cô rót đều phần nước đá còn lại vào hai chiếc ly cao và đặt chiếc hộp rỗng sang một bên bàn. Chế độ tự động lấy nét tìm kiếm trong giây lát và hơi chậm lại trong những chuyển động cổ tay nhanh. [00:08.50-00:11.50] Nữ chính cầm lấy một chiếc bát trắng nông ở bên phải bàn. Cô dùng đầu ngón tay phải lấy một ít bột gia vị trắng thô, rắc vào ly bên trái trước, rồi đến ly bên phải; sau đó, cô dùng cả hai tay gõ nhẹ vào miệng cả hai ly cùng lúc, để bột gia vị rơi vào các khe hở giữa những viên đá. Thân hình cô hơi nghiêng theo hình chữ S, đôi mắt khép hờ lạnh lùng nhìn những chiếc ly. Cô đặt chiếc bát trắng xuống, dang rộng hai tay sang hai bên, rồi nhanh chóng bắt chéo và lật cổ tay trước ngực, chuyển sang bước tiếp theo theo nhịp điệu âm nhạc. Chế độ cân bằng trắng tự động hơi lệch theo chuyển động của cánh tay. [00:11.50-00:16.50] Nhân vật nữ chính nhặt hai chai nước ngọt có ga màu sẫm giống hệt nhau, nắp đã được mở sẵn. Cô úp ngược cả hai chai cùng lúc, miệng chai bên trái thẳng hàng với ly bên trái, và miệng chai bên phải thẳng hàng với ly bên phải, rót với tốc độ hoàn toàn đồng bộ. Thân hình cô vẫn giữ hình chữ S, vai và cổ vươn dài, đôi mắt khép hờ nhanh chóng kiểm tra mực chất lỏng giữa hai ly. Hai dòng chất lỏng màu nâu sẫm đồng thời chạm vào đá viên, nhanh chóng tạo ra một lượng lớn bọt màu nâu nhạt trong ly. Cô giữ cho chiều cao và góc độ của cả hai chai luôn ổn định. Khi bọt nổi lên khoảng hai centimet dưới miệng ly, cô ấy đồng thời ngừng rót và di chuyển cả hai chai ra khỏi khung hình. Không được để bọt tràn ra ngoài. Chế độ lấy nét tự động tạm thời mất nét khi chất lỏng chạm vào rồi lại lấy nét trở lại. [00:16.50-00:19.00] Nhân vật nữ chính cầm một chai nhựa trong suốt, trước tiên rót một lượng nhỏ nước soda trong vào ly bên trái, sau đó ngay lập tức xoay cổ tay sang ly bên phải và rót cùng một lượng. Các động tác chậm rãi và có kiểm soát, thân người hơi nghiêng sang một bên. Chất lỏng trong suốt lại tạo ra những bong bóng nhỏ sau khi được rót vào đồ uống màu sẫm, và những viên đá lăn theo dòng nước. Cô nhanh chóng xoay cổ tay để di chuyển chai rỗng ra khỏi khung hình, sau đó vỗ tay trước ngực một lần. Chế độ lấy nét tự động nhẹ nhàng tìm kiếm theo cổ tay cô. [00:19.00-00:22.00] Hai loại đồ uống có ga màu nâu sẫm được đặt cạnh nhau trên bàn, với một lớp bọt màu nâu nhạt còn lại trên bề mặt. Nữ chính cầm hai tay giữ hai chiếc ly, đẩy chúng về phía trước, đưa lại gần nhau, nhẹ nhàng chạm vào nhau, rồi kéo chúng trở lại vị trí ban đầu theo nhịp điệu bài hát. Cơ thể cô giữ nguyên hình chữ S, mắt khép hờ và toát lên vẻ lạnh lùng. Những viên đá và chất lỏng bên trong ly tạo nên sự lắc lư quán tính chân thực, làm nghiêng bề mặt chất lỏng mà không bị đổ. Cô thả chiếc ly ra, hoàn thành một loạt các chuyển động chậm rãi, gợi cảm bao gồm khoanh tay, lắc cổ tay và vung tay trước bụng. [00:22.00-00:25.00] Nữ chính nhặt hai ống hút màu trắng dài được bọc trong bao bì riêng màu tối. Cô khoanh tay trên bao bì, đồng thời xoay và kéo ra ngoài, khiến hai ống hút nhanh chóng trượt ra. Cơ thể cô hơi nghiêng sang một bên, kéo dài cổ. Cô ném bao bì rỗng sang hai bên bàn, cầm mỗi tay một ống hút và thực hiện động tác vung đối xứng trước khi cắm chúng chính xác vào hai chiếc ly. Hai ống hút dài hơn hẳn so với ống hút thông thường, vươn chéo sang hai bên khung hình. Chế độ lấy nét tự động nhanh chóng tìm kiếm khi ống hút được cắm vào. [00:25.00-00:28.00] Nữ chính cầm cốc nước uống bên tay phải, thân người hơi xoay tạo thành đường cong chữ S mềm mại, vai thả lỏng, cổ thanh tú thon dài, mắt khép hờ, nhìn thẳng vào máy quay với vẻ mặt lạnh lùng. Cô từ từ nâng cốc lên ngang ngực và đưa cho máy quay xem. Trong cốc có một loại nước giải khát màu nâu sẫm có ga và đá, với một lớp bọt mịn còn lại trên bề mặt, và một ống hút dài màu trắng vươn lên theo một góc. Chiếc cốc đã uống hết bên trái vẫn nằm trên bàn. Cô không uống mà nhìn thẳng vào máy quay với vẻ mặt bình tĩnh, hơi tự mãn nhưng đầy nguy hiểm, bàn tay kia ngửa lên như một cử chỉ "mời gọi". 0,3 giây cuối cùng bị đóng băng, chế độ lấy nét tự động liên tục khóa vào khuôn mặt cô. [Phụ đề] Để tạo bản sao giống hệt bản gốc, có thể thêm phụ đề màu vàng đậm có viền đen ở phía trên trong khâu hậu kỳ: "Sau khi học cách uống các loại đồ uống đường phố Ấn Độ." Nên thêm văn bản này trong khâu hậu kỳ để tránh việc mô hình video tạo ra giao diện người dùng mạng xã hội. Các nút "Thích", phần bình luận, ảnh đại diện, menu và văn bản bị lỗi đều bị cấm. [Âm thanh] Nhạc pop sôi động với nhịp trống điện tử và giọng nữ tiếng Hindi được sử dụng xuyên suốt bộ phim; không có lời thoại. Giữ lại âm thanh của đá viên va chạm, nước được rót, nước chảy vào ly, ly thủy tinh được tung lên và bắt lại, bột rơi vào ly, đồ uống có ga được rót, bọt sủi, đáy ly cọ xát vào bàn, tiếng leng keng nhẹ và tiếng xé ống hút. Các hành động quan trọng được đồng bộ hóa với nhịp điệu của âm nhạc. Có thể xảy ra hiện tượng méo tiếng nhẹ ở micro ở âm lượng cao. [Tính liên tục] Toàn bộ phân cảnh chỉ có một nhân vật nữ chính, hai chiếc ly cao giống hệt nhau, đá viên, nước đá trong, bột hương liệu trắng, hai chai nước ngọt có ga màu sẫm, nước soda trong và hai ống hút dài màu trắng. Các vật dụng trong ly phải được thêm vào theo thứ tự sau: đá viên – nước đá trong chảy xuống đáy – bột hương liệu trắng – nước ngọt có ga màu sẫm – nước soda trong – ống hút dài; chúng không được xuất hiện sớm, biến mất đột ngột hoặc thay đổi cấu trúc ly. [Quay phim chân thực] Đoạn phim thể hiện chất lượng video chân thực, không qua xử lý, được quay bằng điện thoại di động với camera cố định, giữ nguyên những khuyết điểm tự nhiên của bối cảnh trong nhà. Tất cả các thao tác quay phim đều tuân theo đặc điểm vật lý của chế độ chụp tự động trên iPhone: thỉnh thoảng tìm kiếm và trì hoãn lấy nét tự động, độ lệch cân bằng trắng nhẹ, hiện tượng nhòe chuyển động chân thực, quang sai màu ở cạnh và hơi phơi sáng quá mức. Không sử dụng bất kỳ hiệu chỉnh màu sắc, bộ lọc, làm đẹp, ánh sáng điện ảnh, chuyển động ổn định máy quay hoặc hiệu ứng hình ảnh nào sau khi quay. 【Cảnh báo tiêu cực】 Chanh, lát chanh, nước chanh, dao, thớt, ớt đỏ hoặc các loại trái cây và rau quả khác đều bị cấm; người thật không được uống hoặc đưa đồ uống cho người khác đều bị cấm. Việc hoán đổi khuôn mặt, thay đổi quần áo, thêm tay, thêm ngón tay, vặn chân hoặc dính chân vào kính đều bị cấm; số lượng cốc không được thay đổi, đá viên không được nổi, chất lỏng không được chảy qua thành cốc và bề mặt chất lỏng không được không chịu ảnh hưởng của trọng lực; bọt nở vô hạn hoặc phun toàn bộ màn hình đều bị cấm; ném đồ vật lên cao nguy hiểm, cắt cảnh thường xuyên, chuyển động máy quay điện ảnh, chuyển động chậm quá mức, giao diện người dùng mạng xã hội, logo thương hiệu, văn bản bị méo mó và hình mờ đều bị cấm. Biểu cảm ngọt ngào, hoạt bát, nhiệt tình hoặc rụt rè đều bị cấm; đứng thẳng với hai chân khép lại đều bị cấm; bất kỳ việc làm đẹp hậu kỳ hoặc độ sâu trường ảnh nhân tạo nào đều bị cấm.

John

59,478 görüntüleme • 7 gün önce

💦 Ký Túc Xá Nam Sinh 💦 🔸 Chương 08: Pháo hoa đêm Giao thừa (1/2) --------- Gác lại chuyện học hành ở phố thị xa xôi, tôi cuối cùng cũng về quê đón Tết. Tết năm nào gia đình tôi cũng bận bịu, bởi vì nhà tôi bán tạp hóa. 6h sáng tôi đã bị đánh thức bởi tiếng gọi của mẹ: "Hưng dậy đi con, ra phụ mẹ một tay!" Hôm nay 30 rồi, người mua kẻ bán tấp nập. Dù nhà tôi nằm trong một khu chợ nhỏ xa thị trấn, nhưng ai nấy cũng chuẩn bị Tết tất bật và chỉn chu nhất có thể. Chắc không phải chỉ ở chỗ tôi, mà ai ai cũng sẽ quan niệm đầu năm mới, trong nhà "nước đầy lu, gạo đầy hũ" thì mới thịnh vượng sung túc. Cho nên mới sớm ra, khách đã đến kêu réo mua gạo mua nước không nghỉ phút nào. Tôi vác cái bộ mặt còn ngáy ngủ của mình ra trông tiệm và tiếp khách, con cu buổi sáng còn cương cứng trong quần. May mà tôi mặc quần form cứng, cho nên cũng không mấy ai nhận ra. Đi lại một lúc thì tôi cũng tỉnh táo, thằng em bên dưới cũng chịu yên phận, nếu không chắc tôi đổi từ bán gạo sang bán nước mía mất thôi. Đối diện nhà tôi có một quán ăn nhỏ, nhưng rất đông khách vì bà chủ nấu rất ngon. Từ lúc tôi biết ăn đến nay, chưa có một quán ăn nào có thể khiến tôi hài lòng như cái hương vị ấy. Tranh thủ lúc ngơi khách, tôi vội vàng rửa mặt đánh răng rồi phóng sang quán ngồi vào bàn, kêu liền một tô hủ tiếu thơm phức nóng hổi. Hương vị thân quen làm lòng tôi như ấm lại trong cái thời tiết lạnh giá của buổi sớm miền quê. Còn chưa ăn được mấy đũa, bàn kế bên đã có tiếng hỏi thăm: "Ủa, thằng này con thằng Tư Thành đúng không? Cả năm trời mới gặp nó he!". Thành là tên cha tôi. Tôi nhìn về phía bên kia, là một người phụ nữ tuổi độ mẹ tôi, nhưng tôi không biết là ai cả. Tôi cũng chỉ cười cười gật đầu cho có lệ. Lúc đó mẹ tôi bên kia lên tiếng trả lời: "Dạ nó con em đó chị ơi. Đi học trên Sài Gòn cả năm mới về." Bà chủ quán vốn chẳng thân thích gì với ai ở đây, nhưng bà đến đây sinh sống rồi buôn bán cũng đã chục năm, ai cũng mến bà rồi gọi là Bà Mười. Bà Mười nói: "Nó lên đó mới có một năm mà nhìn như người thành phố he. Da dẻ mịn màng trắng tươi, đẹp trai hết sức vậy đó!" Một người hàng xóm khác ngồi ăn ở bàn trước mặt tôi cũng góp vui vào: "Đâu, hồi đó lúc chưa đi nó cũng trắng vậy rồi. Con bà Tư Thành có đứa nào đen đúa xấu xí đâu?" Bà Tư Thành là mẹ tôi, ở đây người ta hay gọi người vợ theo tên người chồng cho dễ nhận biết. Tôi nghe họ nói về mình cũng chỉ biết cười trừ ngại ngùng, mà tôi cũng thừa biết sau mấy lời khen ngợi qua loa đó, lại là một lòng ghen ghét đố kỵ với mẹ tôi trong từng việc nhỏ nhặt nhất khi tôi không có ở nhà. Ngay lúc đó thì có tiếng xe máy lạ hoắc tấp vào nhà tôi, mẹ tôi lật đật chạy qua xem. Tôi ăn xong trở về nhà thì cũng nghe tiếng mẹ bên trong nói lớn: "Quang mới về hả con? Trời ơi cũng 4 5 năm rồi, thiếm nhìn muốn hết ra mày rồi!" Tôi cười khẩy một cái trong lòng. Hóa ra có phải ai lạ xa gì, mà chính là thằng Minh Quang con trai của bác Ba tôi. Bác Ba là anh của cha tôi, cho nên dù thằng Quang có nhỏ hơn một tuổi, tôi vẫn phải gọi nó là anh mới phải đạo. Nhưng mà Ba nó làm ăn thua lỗ gây nợ nần, khiến cho ba mẹ tôi phải phụ giúp trả nợ, đâm ra tôi không thích ông ta, cũng không thích nó. Chuyện vỡ nợ đã 4 5 năm rồi, từ lúc đó bác Ba tôi cũng đi biệt tăm, thằng Quang được gửi về nhà ngoại nuôi nấng. Lâu ngày không gặp mặt không khỏi khiến chúng tôi trở nên xa lạ, chỉ có ông bà nội tôi vui mừng như bắt được vàng. Tôi nhìn thấy thái độ đó không biết vì ganh tị hay là gì, tôi lại càng thêm khó chịu. Nhà tôi lúc trước có cái sân rộng, nhưng sau này khi tiệm tạp hóa được xây nên thì không còn nữa. Mặc dù nằm trên cùng một mảnh đất, nhưng nhà ở được gọi là nhà trên, còn dưới này thì được gọi là tiệm ngoài. Thấy nó ở nhà trên, tôi thậm chí còn không thèm lên chào hỏi, cứ ở lì dưới tiệm. Được một lúc, cuối cùng nó cũng phải vác xác xuống mà chào hỏi tôi. Tôi cười thầm trong lòng: "Xem như cũng là biết điều đó. Cuối cùng cũng biết ai là bá chủ ở đây rồi chứ gì?" Nó hỏi tôi giã lã vài câu: "Ở Sài Gòn vui không em?" Tôi nghe câu hỏi mà đứng hình một lúc, dĩ nhiên không phải vì câu hỏi, mà là vì nó. Lần cuối tôi gặp nó là 5 năm trước, lúc đó nó ốm yếu và đen đúa, còn thấp hơn tôi một cái đầu. Thế quái nào lúc này đây, đứng trước mặt tôi là một thanh niên săn chắc cao ráo, da có hơi ngâm một chút nhưng mặt mày rạng rỡ với chiếc má lúm đồng tiền. Mà nó lại còn cao hơn tôi một cái đầu. Người ta nói lớp trẻ sau này lớn nhanh quả không sai. Tôi hít một hơi trấn tĩnh, đáp lại: "Ừ thì cũng vui, có điều hơi chật chội một xíu." Sau khi nó biết tôi ở ký túc xá với 10 thằng con trai, nó lại bông đùa: "Cẩn thận nhe trời, có ngày ngủ quên bị tụi nó đút đít đó! Ha ha." Tôi hết hồn nhìn dáo dác xung quanh, câu này mà bị người lớn nghe được thì tới công chuyện. Tôi lại nói: "Nói cái gì vậy trời?" Nó lại bỏ đi lên nhà, trước khi đi còn liếc liếc nửa thân dưới của tôi mà nói: "Anh dặn dò em thôi, chứ nhìn em như vậy thằng nào mà không muốn đút đít?" Tôi nói trong lòng: "Đụ má, rồi mày cũng muốn đút đít tao hay gì?". Nhưng mà song song với câu nói đó, hàng loạt suy nghĩ không đứng đắn khác cũng xuất hiện theo. Sẽ thế nào nếu tôi với nó thật sự... Điên mất thôi! Nhưng mà hồi trước ghét nó là thật, bây giờ thấy nó cao ráo đẹp trai tự nhiên thấy cũng dễ thương... Nói đi thì cũng nói lại, có thêm một cặp chân tay của thằng anh họ nhà tôi ngày 30 cũng đỡ vất vả hẳn. Bởi vì quanh năm bận rộn, nhất là mấy ngày Tết, cho nên thông thường phải đến chiều tối mẹ tôi mới có thể lao dọn xong nhà cửa, quét tước trước sau, đốt gián nhện, chuẩn bị bùa niêu để tối treo lên. Còn năm nay thằng anh họ tôi đã mình ên làm hết. Mẹ tôi nói: "Năm nay có anh Quang mày về đỡ quá chừng. Tính ra thì anh nhỏ hơn con một tuổi đó, mà coi kìa, cái gì nó cũng biết làm. Ai như mày suốt ngày biết mỗi ăn, học rồi ngủ!" Minh Quang trả lời: "Chuyện nhỏ mà thiếm. Mấy cái này con làm hàng ngày ấy mà. Con biết cái này chứ bù lại con học dở. Học giỏi như Hưng không biết làm mấy này cũng là bù qua đắp lại thôi." Tôi nghe đoạn "con làm hàng ngày" mà tự dưng trong lòng có chút ngậm ngùi. Tính ra thì Minh Quang cũng giống như đứa trẻ mồ côi không chính thức. Tuổi thơ chẳng có mấy năm vui vẻ, đến năm 12 tuổi thì ba mẹ chia ly vì vỡ nợ. Những tưởng sống ở nhà ngoại sẽ được gần mẹ, nhưng nào ngờ đâu mẹ nó cũng lấy chồng khác rồi phiêu bạc nơi xứ người. Nghe đâu làm ăn cũng có tiền lắm, tháng nào cũng gửi tiền về nhà ngoại để nuôi nó. Nhưng mà bà ta có vẻ cũng không hơn gì chồng mình, cứ nghĩ đồng tiền thay thế được tất cả. Đến cuối cùng, đứa trẻ là Minh Quang phải tự gồng gánh cuộc đời mình khi còn rất sớm. Dù cho nó ở cùng nhà ngoại, nhưng chắc gì đã có ai hiểu được trong thâm tâm nó cảm thấy thế nào. Nếu nói không tuổi thân thì nó hẳn không phải một đứa trẻ. Nếu nói không cô đơn, thì khác gì nó không có cảm xúc. Bề ngoài nó lúc nào cũng điềm tĩnh cười nói, nhưng cái vẻ điềm tĩnh đó lại được tạo nên bằng việc chắp vá từng mảnh vỡ của hạnh phúc gia đình. Tôi nghĩ về nó mà lặng người đi mất một lúc, đến khi nghe tiếng mẹ nói thì mới sực tỉnh. Mẹ kêu: "Cũng chiều rồi, đi tắm đi con, để hồi nữa tối nước lạnh dữ lắm." Tôi đáp: "Mẹ kêu anh Quang tắm trước đi, con ở trển tắm nước lạnh cũng quen rồi." Mẹ tôi nói: "Ừ vậy Quang tắm trước đi con. Nảy giờ quét dọn cũng mệt rồi, còn chút nữa để thiếm làm cho!" Minh Quang "dạ" một tiếng rồi đứng dậy hướng ra sau hè. Nhà tắm và nhà vệ sinh của tôi được xây liền với nhà ở, giáp mé sau hè. Tôi lúc này mắc đi vệ sinh, cho nên cũng ra hè tìm chỗ giải quyết. Vừa đi qua cửa nhà tắm thì bắt gặp Minh Quang cởi áo, body săn chắc mướt rượt, da thịt hồng hào của trai tráng mới lớn đập ngay vào mắt tôi. Tôi cố vờ như không thấy, nhưng Minh Quang đã thấy bóng lưng của tôi rồi. Nó hỏi: "Ủa, nói không tắm mà ra đây làm gì? Tính tắm chung với anh hả?" Tôi không thèm nhìn lại nó, nói: "Gì vậy cha nội? Tui đi đái!" Mặc dù có nhà vệ sinh là thế, nhưng sau hè tôi còn có một cái hầm cá tra. Ngày xưa thích nhất là đi cầu cá tra vì mát mẻ, đến giờ vẫn thế. Dù cái cầu cá tra đã không còn nữa, nhưng mà đứng ở phía trên tè xuống thì cũng sảng khoái vô cùng. Tôi móc con cu ra khỏi quần, vì nhịn tiểu quá lâu cho nên cả thảy đều cương cứng. Tôi vừa tè ra vừa nhắm nghiền mắt tận hưởng cảm giác thoải mái vì được giải phóng. Nào ngờ từ phía sau lại có giọng nói: "Cũng to dữ trời?" Tôi giật mình nhìn sang thì thấy Minh Quang. Nó đứng trên bục tam cấp của cái nhà vệ sinh cao hơn nền đất khoảng một thước, xéo tôi một góc chừng bốn lăm độ. Thành thử ra nảy giờ nó nhìn thấy trọn vẹn hạ bộ của tôi sót mỗi hai trái cà chua bi nữa thôi. Tôi xoay người đưa lưng về phía nó, nổi quạo: "Đm! Tắm không tắm ra rình cái gì vậy?" Nó đáp: "Đâu có, anh tính ra nhờ em lấy xà bông, trong nhà tắm hết rồi." Tôi đái xong thì quay phắt đi vô nhà, giọng hằn học: "Đợi chút." Vừa lúc nảy còn cảm thông với nó được đôi chút, lúc này nó đã chọc tôi điên rồi. Nhưng mà dù sao nó cũng là khách, tôi với vị trí chủ nhà cũng đành niềm nở tiếp đón cho chu đáo. Tôi bước xuống tiệm, với tay lấy một dây xà bông gội đầu tôi thường dùng, sau đó trở ra nhà tắm. Tôi gõ cửa cộc cộc nói: "Lấy xà bông nè." Bên trong hỏi ra: "Em lấy xà bông gì vậy?" Tôi trả lời: "Clear. Không gội thì thôi." Nó lại hỏi: "Bên ngoài có ai không, anh mở cửa ra lấy cái." Tôi nhìn một lượt thoáng qua rồi đáp: "Không có, lấy nhanh đi trời!" Tôi vừa dứt câu thì bên trong có tiếng kéo chốt cửa. Một giây sau cửa cũng mở ra, nhưng thay vì hé cửa để tôi đút tay cầm xà bông vào, Minh Quang lại mở hết cả cửa, trong khi trên người nó còn không có lấy một miếng vải che thân. Tôi hoảng hồn quẳng dây xà bông vào trong nhà tắm rồi chạy thục mạng ra ngoài. Nhưng dù trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hình ảnh cây hàng cứng ngắc của nó đang chỉa về phía tôi như một nòng súng khiến tôi không thể nào quên được. Lông mu nó khá thưa, có vẻ như được cắt tỉa gọn gàng. Tôi mà không bỏ chạy ra ngoài, chỉ sợ thằng em tôi mà chào cờ theo thì chỉ có nước xấu hổ chết. Vẫn là câu nói đó hiện lên trong đầu tôi "Con nít bây giờ lớn nhanh quá". Rồi lại thêm một câu khác "Có điều là con nít quỷ". Thật ra thì trai thẳng đùa giỡn với bê đê bóng gió tôi cũng từng thấy nhiều, nhưng đùa đến mức này thì chắc tôi cần phải xem xét lại. Rồi tôi chợt nghĩ không lẽ Minh Quang cũng là gay? Nhưng mà dù cho nó gay đi nữa, tôi với nó là anh em họ, nó cởi mở với tôi như thế thì cũng hơi quá mức rồi! Tuy không máu mủ ruột rà, nhưng mà ba chữ anh em họ thôi là đủ để khiến tôi kiêng dè rồi. Chuyện này dĩ nhiên tôi không kể lại với ai, mặc cho thằng em tôi (nhỏ hơn tôi 5 tuổi) nhìn thấy tôi chạy như ma đuổi từ phía sau hè vào cứ đi theo dọ hỏi. Nhưng mà suốt cả buổi chiều tối, tôi cứ bị ám ảnh bởi cái nòng súng lực lưỡng kia, cho nên cứ né tránh ánh mắt của Minh Quang. Còn nó thì cứ nhìn thái độ đó của tôi rồi cười ý nhị. Đường quê quanh năm vắng vẻ, duy chỉ ngày giao thừa là vui. Xe cộ chạy tấp nấp vèo vèo, tất thảy đều hướng về thành phố trong tỉnh để đi xem pháo hoa. Tôi thì không ham gì cái thú vui ấy, bởi vì sau khi pháo hoa tắt hết, con đường sẽ biến thành một bãi chiến trường. Năm nào hàng xóm của tôi cũng phải 2h sáng mới về đến. Tôi thì như vậy, còn thằng anh và thằng em của tôi thì khác, đứa nào cũng ham vui. Bảy giờ đêm, tụi nó đều đã xúng xính quần áo. Em tôi thì đợi trước cửa chờ bạn sang đón, còn thằng anh họ tôi thì vừa đội xong mũ bảo hiểm chuẩn bị phóng xe ra đường. Nhưng nhờ nó đi khỏi nhà mà tôi mới được thở phào nhẹ nhõm. Tôi chỉ trông mấy ngày Tết nó đi chơi và ra khỏi nhà nhiều một chút, chứ không thôi tôi có mà ăn Tết trong ngượng ngùng. Vậy là tôi được một đêm ba mươi yên ổn. Ba mẹ tôi cùng với mấy cô chú hàng xóm đốt lò nướng thịt, làm bữa tiệc nướng ấm cúng cuối năm với mấy lon bia. Không khí thân mật cả năm mới có một lần này thật khiến cho người ta cảm thấy thoải mái. Đến khi giao thừa, trên tivi hát bài hát Happy New Year quen thuộc thì ai nấy mới trở về nhà nhưng trong lòng còn luyến tiếc chiếc lò than hồng còn bập bùng dư vị. Nói tôi vô tri cũng được, nhưng mà từ bé đến lớn, tôi chẳng bao giờ đón giao thừa. Cứ gần đến giao thừa là tôi đã chui vào chăn ngủ khò khò. Nhưng mà năm nay lại khác, tôi muốn ngủ cũng không yên ổn với hai thằng báo thủ đi xem bắn pháo hoa còn chưa về. Mẹ tôi trước khi lên nhà trên đã ném cho tôi chùm chìa khóa, nói: "Lát con mở cửa cho em với anh Quang nhe. Mẹ sỉn rồi, mẹ đi ngủ trước!" Tôi như chết trong lòng nhiều chút. Giấc ngủ của tôi đã không còn được yên lành nữa rồi. Ba mẹ ông bà và em tôi thì ngủ ở nhà trên, còn tôi thì ngủ dưới tiệm. Thật ra không cần có người trông tiệm vì nó liền ngay phía trước nhà chứ chẳng đâu xa. Gọi là "dưới" bởi vì nền của nó thấp hơn nền nhà. Nhưng giữa tiệm và nhà trên có một cánh cửa, sau khi đóng lại sẽ rất kín kẽ và riêng tư. Trước đây ba mẹ tôi đều ngủ dưới tiệm, nhưng sau này do ông bà già yếu rồi nên mới lên nhà trên ngủ cùng ông bà. 12h30 phút bên ngoài có tiếng xe dừng trước cửa tiệm, tôi trong lòng lạy trời lạy Phật cuối cùng cũng được ngủ rồi. Khi bước ra mở cửa thì chỉ có mỗi thằng em tôi tôi, còn thằng báo anh họ thì vẫn chưa về! Tôi hỏi: "Ủa sao mày về sớm được vậy?" Nó trả lời: "Trời, em ngu gì mà đi sâu vào trong. Em đậu ngoài rìa thôi, pháo bông vừa tắt là em quay xe về liền!" Tôi lẩm bẩm: "Vậy thằng ông nội kia chắc vô sâu trong trung tâm rồi! Đm!" Thằng em tôi gật đầu: "Phải rồi! Lúc pháo bông chưa bắn em dạo vô trong thấy ổng ngồi trong đó mà. Chắc giờ kẹt cứng rồi chưa ra được đâu." Sau khi mở cửa cho thằng em tôi lên nhà thì tôi tiếp tục chờ đợi thằng còn lại trong vô vọng. Độ chừng 2h sáng thì ngoài đường có tiếng xe dừng lại, điện thoại lại có người gọi. Tôi bắt máy lên thì nghe bên kia nói: "Ra mở cửa cho anh với." Tôi lúc này thật ra mệt đến mức không còn tâm trạng để bực tức nữa. Tôi mở cửa cho nó dắt xe vào trong im lặng, được một lúc thì nó hỏi: "Giận anh hả?" Nếu mà tôi với nó không phải anh em họ, chắc tôi còn tưởng hai đứa đang yêu nhau. Tôi ngáp một cái rõ to trả lời: "Đi ngủ lẹ cho tui còn ngủ!" Nó lại hỏi: "Anh ngủ ở đâu?" Tôi trả lời: "Trên nhà chứ đâu?" Nó nói: "Giờ khuya vậy rồi, mở cửa lên nhà kêu cót két làm ông bà với chú thiếm thức giấc đó." Tôi chỉ ra ngoài sân: "Vậy anh ra đó nằm ngủ đi!" Minh Quang đáp: "Thôi cho anh ngủ ké một đêm dưới tiệm đi. Mai anh lên nhà." Tôi lắc đầu: "Chật chết sao ngủ được?" Nó đáp: "Cái giường dưới tiệm lúc trước chú thiếm ngủ chung còn được, em nhỏ người cỡ đó thì lo gì?" Trong đầu tôi nhảy số đùng đùng. Mẹ, thằng này nó để ý cái giường tôi ngủ to nhỏ thế nào luôn cơ à? Sao tôi cứ cảm giác nó là cố tình về trễ vậy nhỉ?

Sylr.

16,255 görüntüleme • 2 yıl önce

女主角一号继续带您游天上宫阙,这次是泡温泉,视频全是用GROK做的,(除了第二小节金龙出现的首段用SEEDANCE 2.0). 视频提示词在下面,天宫图片在评论里,图片提示词需要的麻烦在评论里回个“想要”就发出来。 SEEDANCE 2.0 prompt: Cùng một người phụ nữ Đông Á 24 tuổi, mặc đồ trắng, @0ba07db1-974c-467d-80dc-d9dffddac0ba, đeo kính @27d48282-8e11-4b4e-94aa-f77a7eb8fbc1, vẫn giữ nguyên các đường nét trên khuôn mặt, độ tuổi và tính cách xuyên suốt. Cô ấy có đôi mắt đen, đôi mũi thanh tú và đôi môi hồng nhạt tự nhiên; làn da vẫn giữ nguyên lỗ chân lông và những nếp nhăn nhỏ dưới mắt, không hề bị làm mờ hay sử dụng bất kỳ loại mỹ phẩm thời thượng nào. Người phụ nữ tự cầm chiếc máy quay MiniDV màu xám bạc bằng tay phải trong suốt buổi chụp hình—không có người quay phim nào hỗ trợ. Khoảng cách chụp chân dung tự họa khoảng 45 cm; khi muốn thể hiện khung cảnh xung quanh, cô ấy phải xoay cổ tay và thân người trước để ống kính đi qua vai, tay áo hoặc lan can trước khi hướng vào cảnh vật; quay lưng lại để chụp chân dung tự họa cũng đòi hỏi một sự xoay người hoàn toàn. Góc nhìn người thứ ba từ phía sau, toàn thân, từ trên cao hoặc góc nhìn bên ngoài của nhân vật nữ chính đều bị cấm trong các cảnh tự chụp. Khi máy quay lia đến môi trường xung quanh, nhân vật nữ chính chỉ được xuất hiện trong khung hình thông qua bàn tay trái duỗi thẳng, tay áo trắng, gấu váy, bóng hoặc âm thanh môi trường. Chế độ màn ảnh rộng MiniDV 9:16, quay phim cầm tay tự nhiên, rung nhẹ khi đi bộ, bố cục không hoàn hảo, một vài cảnh mờ thoáng qua, hiện tượng lấy nét tự động bị gián đoạn, lệch cân bằng trắng, hiện tượng thay đổi độ phơi sáng, hiện tượng nhòe chuyển động, hiện tượng xen kẽ nhẹ, nhiễu hạt DV, quầng sáng mềm mại và màu sắc chân thực của băng. Mỗi phân đoạn chứa một cảnh tự chụp liên tục dài 15 giây không cắt ghép. Sáu phân đoạn được phân tách bằng các bước nhảy thời gian theo kiểu nhật ký du lịch, cho phép thay đổi thời tiết và ánh sáng, nhưng người trong ảnh, quần áo, phụ kiện tóc, máy quay MiniDV và âm thanh phải nhất quán. Giọng nói của nữ chính là giọng của một phụ nữ khoảng hai mươi tuổi đến từ Đông Á, nói tiếng Quan thoại tự nhiên—nhẹ nhàng, ấm áp và tò mò, thỉnh thoảng hơi hụt hơi vì đi bộ hoặc leo đồi. Đó không phải là lời dẫn chuyện của một bộ phim cổ trang, giọng lồng tiếng AI, lời bình luận của người dẫn chương trình, hay những bài độc thoại đầy năng lượng của một người nổi tiếng trên mạng. Hình ảnh 2 (@28adccf9-9808-4662-ac52-16dd086899b9) là góc nhìn selfie dưới nước của nữ chính khi đang ngâm mình trong suối nước nóng. Hình ảnh 1 (@5635af03-e6f0-449a-a443-1f50fa6cded6) là khung cảnh của dòng suối nước nóng ngọc trắng uốn lượn, biển mây và toàn bộ cung điện khi cô ấy xoay camera. Phần 9 mới: Biển Mây và Suối Nước Nóng Ngọc Trắng Video Selfie MiniDV 15 giây | Phong cách suối nước nóng phương Đông quyến rũ Sau khi rời khỏi Cung Triều Long, nữ chính đến suối nước nóng ngoài trời bên ngoài Bạch Ngọc Tiên Điện. Suối nước nóng này không phải là một hồ nước bình thường, mà là một dòng suối ngọc trắng uốn lượn dọc theo rìa vách đá của cung điện. Dòng suối có những đường viền cong mềm mại, họa tiết mây và sóng nước, một bên bám vào bức tường ngọc trắng cao vút của cung điện, bên kia hướng thẳng ra biển mây bao la. Nước suối nóng trong vắt, mát lạnh màu ngọc lam, nhưng nhiệt độ thực tế lại ấm áp. Mặt nước phản chiếu những bức tường cung điện, bầu trời xanh và ánh nắng mặt trời, với một lớp sương mỏng liên tục bốc lên từ các cạnh. Dòng suối cong kéo dài dọc theo bức tường ngoài của thiên cung, một phần nước suối nóng tràn ra khỏi mép ngọc trắng tạo thành những thác nước nhỏ, đổ xuống những đám mây bên dưới. Toàn bộ không gian vẫn giữ được vẻ đẹp của một nàng tiên cá phương Đông: trắng ngọc trai, bạc xà cừ, xanh ngọc lam mát lạnh và xanh lục nhạt; Mái tóc ẩm ướt, làn nước mềm mại lấp lánh, tiếng vọng của thủy triều, sương mù và tiếng tụng kinh nhẹ nhàng, huyền ảo của một người phụ nữ. Tránh biến nó thành một bể bơi hiện đại, suối nước nóng khách sạn hay một quảng cáo gợi cảm. Nhân vật và bối cảnh tắm Nhân vật nữ chính vẫn là người phụ nữ Đông Á 24 tuổi, với khuôn mặt, kiểu tóc búi cao, trâm cài bạc và đồ trang sức hạt cườm trắng sữa vẫn vậy. Trước khi vào suối nước nóng, cô ấy cẩn thận trải chiếc áo Hanfu dài (trang phục truyền thống của người Hán) lên bậc thềm ngọc trắng khô ráo. Cô mặc một chiếc yukata suối nước nóng truyền thống màu trắng ngọc trai, kín mít. Chiếc yukata che kín ngực và thân người, vẫn trong suốt, không chìm xuống nước. Nước suối nóng ngập đến dưới xương quai xanh, và máy quay chỉ chiếu khuôn mặt, vai và một phần nhỏ mép yukata che phần ngực trên của cô, không nhấn mạnh đường cong cơ thể. Búi tóc cao của cô vẫn nguyên vẹn, nhưng những sợi tóc lòa xòa gần tai bị hơi nước suối nóng làm ẩm, nhẹ nhàng bám vào thái dương và má. Làn da cô có vẻ hồng hào tự nhiên với những giọt nước nhỏ li ti từ nước nóng, không hề bóng dầu hay nhòe nhoẹt. Một chiếc tua rua màu đỏ sẫm được tháo ra từ cổ tay trái của cô và buộc vào dây đeo cổ tay của vỏ chống nước cho máy quay MiniDV, giúp giữ cho máy quay không bị ướt. Máy quay MiniDV được đặt trong một vỏ chống nước trong suốt, cứng cáp, luôn được nhân vật nữ chính cầm bằng tay phải và giữ trên mặt nước. Một lượng nhỏ giọt nước được phép lọt vào qua lớp kính phía trước của vỏ chống nước; âm thanh hơi bị bóp méo do vỏ máy, nhưng vẫn là âm thanh thực tế từ micrô tích hợp của máy quay. 0-4 giây Video bắt đầu với góc nhìn tự quay từ mực nước cực thấp của suối nước nóng. Người phụ nữ ngồi trên bậc thang ngọc trắng dưới nước, cầm máy quay MiniDV có vỏ chống nước trước mặt tay phải. Ống kính chỉ cách mặt nước khoảng hai mươi centimet, cạnh dưới của khung hình thỉnh thoảng bị che khuất bởi hơi nước và phản chiếu của nước. Khuôn mặt cô ấy ở phía bên phải khung hình, phía sau là những bức tường cung điện bằng ngọc trắng cao vút, những bậc thang được chạm khắc và hơi nước bốc lên nhẹ nhàng. Ánh nắng mạnh chiếu xuống mặt nước, khiến chế độ phơi sáng tự động của máy quay MiniDV hơi bị thu hẹp, làm tối khuôn mặt cô ấy trong giây lát trước khi trở lại bình thường. Cô ấy từ từ thả lỏng vai xuống nước nóng, vẻ mặt căng thẳng dần dần thư giãn, và cô ấy nhẹ nhàng thở ra: "Cuối cùng tôi cũng tìm thấy một suối nước nóng... ấm quá." Cô ấy chớp mắt tự nhiên khi nói, giọng nói mang theo sự mệt mỏi của việc thực sự thư giãn sau một ngày dài. 4-8 giây Đầu tiên, cô ấy dùng tay trái để giữ lấy mép hồ ngọc trắng bên cạnh để đảm bảo tư thế ổn định, sau đó từ từ xoay máy ảnh ra xa mình bằng cổ tay phải. Máy quay lia qua mái tóc ướt của cô, bờ vai của chiếc yukata trắng như ngọc trai, và mặt nước, rồi lia ngược lên gần mặt nước, cho thấy cung điện ngọc trắng, suối nước nóng trong vắt, và con kênh uốn lượn trải dài dọc theo những vách đá phủ đầy mây. Đây không phải là cảnh quay từ trên cao. Máy quay vẫn giữ ở ngang tầm đầu khi cô ngồi trong nước, chỉ hiển thị mặt nước ở tiền cảnh, bờ kênh uốn cong, tường cung điện và biển mây ở xa. Cô khẽ thốt lên ngoài khung hình: "Nó thực sự chảy dọc theo toàn bộ cung điện." Giọng cô nhỏ dần khỏi micro, càng trở nên khó nghe hơn sau khi xuyên qua lớp vỏ chống nước. Hình ảnh phản chiếu trên mặt nước khiến chế độ lấy nét tự động bị gián đoạn một chút giữa những gợn sóng ở tiền cảnh và cung điện ở xa. 8-11 giây Máy quay tiếp tục lấy nét vào con kênh uốn lượn. Hai người phụ nữ trưởng thành, mặc yukata màu xanh nhạt, ngồi lặng lẽ bên những bậc thang ngọc trắng ở phía xa, trò chuyện nhẹ nhàng. Họ không nhìn vào máy ảnh, cũng không tạo dáng. Những thác nước nhỏ đổ xuống đều đặn vào những đám mây dọc theo bờ kênh. Bàn tay trái của nhân vật nữ chính nhẹ nhàng lướt trên mặt nước ở dưới đáy khung hình, tạo ra những gợn sóng chân thực. Những gợn sóng lan ra, gặp những phản chiếu nhỏ li ti trên thành bể. Đột nhiên, một tiếng ngân nga rất nhỏ của một người phụ nữ vang lên từ dưới nước. Âm thanh đó không phải là nhạc nền, mà là một âm thanh nội tại được truyền qua dòng nước suối nóng và thành kênh ngọc trắng. Cô ấy lập tức ngừng lội nước và hỏi nhỏ: "Nghe này... có tiếng động dưới nước." 11-15 giây Cô ấy quay máy ảnh về chế độ tự chụp. Một giọt nước đọng lại trên mặt kính trước của vỏ chống nước, gây ra hiện tượng méo hình và nhòe nhẹ gần mắt trái của cô. Cô giơ tay trái lên và nhẹ nhàng lau đi giọt nước trên vỏ máy bằng đầu ngón tay. Một tiếng tụng kinh nữ thứ hai vang lên từ sâu trong lòng kênh nước uốn cong, rõ ràng và gần hơn âm thanh phát ra từ Cung Thủy Long. Giọng nói nhẹ nhàng và thanh thoát, nhưng không có nhịp điệu, giống như ai đó đang chậm rãi ngân một nốt nhạc dài từ dưới mặt nước ở phía xa. Nữ chính không hét lên. Nụ cười của cô dần tắt, ánh mắt chuyển từ máy quay xuống đáy kênh, và vai cô theo bản năng hơi nhấc khỏi mặt nước. Cô nhìn lại máy quay và khẽ nói, "Có vẻ như...gần hơn trước." Vào giây cuối cùng, một gợn sóng mới xuất hiện trên mặt nước vốn tĩnh lặng bên cạnh nữ chính. Tâm của gợn sóng không ở gần người cô, và không có điểm va chạm nào có thể nhìn thấy. Cô lập tức nhìn xuống nước, và chiếc máy quay MiniDV tự nhiên nghiêng xuống theo cổ tay. Đoạn ghi hình kết thúc giữa tiếng nước chảy và tiếng tụng kinh từ xa. Yêu cầu về diễn xuất và âm thanh Chuỗi cảm xúc của nữ chính: bước vào suối nước nóng trong trạng thái kiệt sức → dần dần thư giãn → tò mò chỉ vào dòng nước → nghe thấy âm thanh dưới nước → dừng lại để xác nhận → nhận thấy tiếng tụng kinh đang đến gần. Diễn xuất dựa trên hơi thở tự nhiên, vai thả lỏng, chớp mắt tự nhiên, ánh mắt chuyển động, nụ cười dần biến mất và nhẹ nhàng nhấc người ra khỏi nước. Tiếng la hét đột ngột, nỗi sợ hãi thái quá hoặc tư thế quyến rũ đều bị cấm. Âm thanh trên phim trường bao gồm: tiếng nước suối nóng chảy nhẹ nhàng, tiếng tay té nước, tiếng nước phản chiếu trên thành bể ngọc trắng, tiếng thác nước nhỏ, tiếng gió thổi qua mây, tiếng trò chuyện không rõ ràng của người lớn đang tắm ở xa, giọng nói hơi nhỏ của nữ tiếp viên trong khu vực chống nước, và tiếng tụng kinh của phụ nữ phát ra từ sâu trong dòng nước. Không có nhạc nền hoặc lời dẫn chuyện. Những hạn chế tiêu cực: Không có người quay phim, không có cảnh tắm từ góc nhìn người thứ ba, không có cảnh quay từ trên cao, không có máy quay ngoài dưới nước, không có cảnh quay toàn thân; máy quay MiniDV luôn nằm bên trong vỏ chống nước trong suốt trên tay phải của nữ diễn viên chính, luôn ở trên mặt nước. Không có cảnh khỏa thân, không có áo yukata trong suốt, không có cảnh áo yukata bị tuột, không có cảnh quay cận cảnh đường cong cơ thể, không có tư thế gợi cảm, không có cảnh quay kiểu quảng cáo người lớn; tất cả người tắm đều là người lớn, mặc áo yukata suối nước nóng truyền thống kín mít, không trong suốt. Không có tiện nghi bể bơi hiện đại, không có gạch lát, không có ghế nằm, không có ánh sáng khách sạn; không có mặt nước đóng băng, không có gợn sóng ngược, không có dòng nước chảy ngược, không có hình ảnh phản chiếu của cung điện chuyển động không đồng bộ với chuyển động thực tế. Nữ diễn viên chính không hát; tiếng tụng kinh dưới nước phải phát ra từ độ sâu của dòng nước cong. Không có đuôi cá, xúc tu, quái vật, làn da xanh hoặc khuôn mặt dưới nước đột nhiên xuất hiện. Không có hiệu ứng quay chậm, nhạc nền, lời dẫn chuyện, phụ đề, logo hoặc hình mờ.

John

26,370 görüntüleme • 6 gün önce